沥川往事 ( Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên ) – 玄隐 ( Huyền Ấn )

u153080209_13542af637fg214

【内容简介】
有一种爱是为了分离。
六年前,男友沥川不辞而别,此后小秋一直做着爱的囚徒,她不明白浓烈的爱情怎会一夜之间宛如黄鹤。
沥川弃小秋而去之谜,啃噬着小秋的心,再一次邂逅,小秋在进退之间徘徊。面对一个极品男人的隐忍不发,小秋忽然明白幸福从来都不是唾手可得,残缺与完美总是如影随行。
小童说,“只有他一个人,每次都给很高的小费。所以我们也乐意为他服务。一见他来,只要走得开,我们通常都会主动过去问他要什么,然后替他把咖啡端过去。”
“为什么?这里不是人人都排队买咖啡吗?”
“他的腿不大方便。”
“哦。” 我这才注意到他的桌边挂着一根黑色的手杖。但他的全身看上去与常人无异。
“怎么不方便?” 我又问。
“也不是很不方便,只是右腿略跛而已。”
“也许只是暂时的伤。” 我说。
“不是。他的车停在残障车位。宝马SUV。”
—-
“不要紧,你不是第一个将咖啡洒到他身上的人。放心吧,我们不会告诉老板的。只是,下次见到美男一定要镇定。”然后他俯耳过来,半开玩笑:“一句忠告,听不听在你:千万别在他身上浪费时间。他从不多看女孩子一眼。”

作者: 玄隐 
出版社: 黄山书社
出版年: 2009-4
页数: 322
定价: 26.00
装帧: 平装
ISBN: 9787546105093

tumblr_mpn25qCyhI1sz94m3o1_500

Có một loại tình yêu là vì chia lìa.
Sáu năm trước, bạn trai Lịch Xuyên đi không từ giã, từ đó về sau Tiểu Thu vẫn làm tù nhân của tình yêu, cô không rõ vì sao tình yêu sâu đậm như vậy trong một đêm lại tựa như hoàng hạc.
Bí ẩn vì sao Lịch Xuyên bỏ Tiểu Thu mà đi, cắn nuốt trái tim của Tiểu Thu, lại một lần nữa gặp gỡ bất ngờ, Tiểu Thu bồi hồi trước việc tiến lùi. Đối mặt một người đàn ông vô cùng tốt nhẫn nhịn không nói, Tiểu Thu bỗng nhiên hiểu được hạnh phúc cho tới bây giờ cũng không phải dễ như trở bàn tay, không trọn vẹn và hoàn mỹ luôn đi theo nhau như hình với bóng.

Tiểu Đồng nói “Chỉ có một mình anh ta, mỗi lần đều boa rất nhiều. Cho nên tụi mình cũng vui vẻ phục vụ cho anh ta. Vừa thấy anh ta đến, chỉ cần đi ra được, bình thường tụi mình đều đi qua hỏi xem anh ta muốn cái gì, sau đó bưng cà phê qua cho anh ta.”
“Vì sao? Chỗ này không phải mỗi người đều tự xếp hàng mua cà phê sao?”
“Chân anh ta không tiện lắm.”
“À” lúc này tôi mới chú ý cạnh bàn anh ta có một cây gậy chống màu đen. Nhưng cả người anh ta hoàn toàn không khác gì người bình thường.
“Sao lại không tiện?” tôi lại hỏi.
“Cũng không phải thật không tiện, chỉ là đùi phải có tật mà thôi.”
“Có lẽ là thương tích tạm thời.” tôi nói.
“Không phải. Xe anh ta dừng ở chỗ cho người tàn tật. Xe xịn SUV.”
“Đừng lo, em không phải người đầu tiên làm đổ cà phê lên người anh ta. Yên tâm đi, tụi anh sẽ không nói cho ông chủ. Chỉ có điều, lần sau thấy trai đẹp phải bình tĩnh.” Sau đó anh ta cúi đầu lại, hơi hơi nói giỡn nói “Khuyên một câu, nghe hay không tùy em : trăm ngàn đừng lãng phí thời gian trên người anh ta. Anh ta cũng không thèm liếc mắt nhìn người khác một cái đâu.”
.
Tạ Tiểu Thu xuất thân từ nông thôn, cô lên Bắc Kinh học đại học ngoại ngữ (khoa Tiếng Anh). Vì nhà nghèo, cô nhận công việc làm thêm trong một quán Starbucks, tại đây, Tiểu Thu “trúng mục tiêu nhất định của cuộc đời mình” – kiến trúc sư Vương Lịch Xuyên.
Vương Lịch Xuyên là Hoa kiều, sinh ra ở Thụy Sĩ, học đại học Havard. Sau một tai nạn năm 17 tuổi, Lịch Xuyên mất đi một chân. Khi gặp Tiểu Thu, Lịch Xuyên 25 tuổi, bề ngoài, anh là một kiến trúc sư thành đạt tại Bắc Kinh, nhưng bên trong lại luôn phải chật vật chống lại bệnh tật.
Tiểu Thu và Lịch Xuyên trải qua 6 tháng yêu đương ngọt ngào, cho đến khi Lịch Xuyên nói chia tay, trở về Zurich. 6 năm sau, họ gặp lại, viết tiếp câu chuyện tình yêu còn dang dở.

Krazymi WordPress

Trung

FILM

EBOOK

prc ; epub

洞房花烛隔壁 / 洞房花烛,隔壁 ( Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

描述
2012感人至深的都市童话
谱写一曲悲情的大阪恋歌
隔壁住着美男师兄
她引狼入室,被吃干抹净不留骨头
可一纸婚事,她居然被“小三”?!
三年后,为救未婚夫脱离牢狱,她再次将自己送到了他面前……
内容简介
国际饭店总统套房,她为救未婚夫脱离牢狱,别无选择地接受了一场权与色的交易,而交易的对方正是她最憎恨的男人,叶正宸……
三年前,她与他同在异国他乡,就读同一所医学院,更巧的是他们的公寓只隔了一道墙。在暴风骤雨的夜晚,酒精让他们挣脱了理智的束缚,他的爱像是骤然点燃的烟火,绚烂璀璨。
然而,烟火的绚烂只有短短的一瞬。叶正宸与另一个女人鲜红的结婚证书彻底粉碎了她对爱情的幻想,从此,“爱情”两个字成为她午夜梦回里最痛苦的梦魇……
三年后,命运让她与叶正宸再次重逢,她得知了一个惊人的秘密,原来叶正宸的婚姻另有隐情……

Không ai thực sự biết rõ về Diệp Chính Thần. Diệp Chính Thần – sinh viên y khoa của trường đại học Osaka, một anh chàng lăng nhăng thích cặp kè với những cô gái đẹp trên chiếc xe ô tô đắt tiền hay Diệp Chính Thần – một quân nhân lạnh lùng ẩn chứa nhiều bí mật? Cả Bạc Băng cũng vậy, dù anh có nói cô hãy tin anh như thế nào, bất chấp tình yêu cô dành cho anh ra sao thì vẫn không thể xóa nhòa đi hiện thực rằng anh đang che giấu cô quá nhiều thứ.
Hôm nay xuất hiện một cô vợ của anh, liệu ngày mai có lộ ra thêm những bí mật động trời nào khác? Quá mệt mỏi với mối quan hệ không rõ ràng này, Bạc Băng đã quyết định từ bỏ, cô sẽ về nước, sẽ quên anh. Cô bắt mình phải quên anh đi. Nhưng Diệp Chính Thần có thể quên được không? Đứng bên ngoài cửa hàng váy cưới nhìn người phụ nữ mình yêu đang cười hạnh phúc với người khác, anh có thể quên được không? Liệu bây giờ anh trở lại, dùng mọi thủ đoạn có thể kéo cô quay trở về?
Nếu cô tin tưởng, lời nói “anh yêu em” là sự thật…
Nếu cô tin tưởng, những tổn thương anh mang đến cho cô không phải là anh cố ý….
Nếu cô tin tưởng, những nỗi đau mà anh không thể nói thành lời tựa như những tế bào độc bệnh lan truyền toàn thân….
Thì liệu cô và anh có bỏ lỡ khoảng thời gian ba năm của cuộc đời???

 

Trung

Link Đọc

Ebook

PRC ; EPUB

Nhạc

天香 ( Thiên Hương ) – 安以轩 ( An Dĩ Hiên )

Album : I’m天秤座

把爱错给了你 ( Mãi Mãi Là Bao Xa / Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

1045093_552053991520746_405452815_n

Bạch Lăng Lăng, nữ sinh khoa Điện khí, trẻ trung, xinh đẹp và rất tự hào khi quen được một người bạn lý tưởng qua mạng, chàng du học sinh của một trường nổi tiếng của Mỹ, người mang biệt danh “nhà khoa học”: Mãi Mãi Là Bao Xa. Qua những cuộc chuyện trò trên QQ, Lăng Lăng đã gắn bó với chàng trai đó lúc nào cô cũng không hay, cảm xúc lớn dần, sự chia sẻ lớn dần và đến một ngày cô phát hiện ra mình đã yêu người con trai “tài giỏi” và không một chút khuyết điểm ấy. Nhưng sự tỉnh táo giúp cô ý thức được rằng, thế giới mạng chỉ là ảo, họ ở cách nhau cả một đại dương mênh mông, anh lại quá xuất sắc và ưu tú, mối quan hệ của họ sẽ không có kết quả gì. Nhất là khi anh thông báo, nếu anh tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu lần này, rất có thể anh phải định cư bên Mỹ, mãi mãi không trở về. Khi nghe tin đó, cô đã gục xuống trước màn hình máy tính và khóc. Tất cả như sụp đổ, tia hy vọng cuối cùng dập tắt, anh sẽ không về nước nữa, khoảng cách giữa họ là mãi mãi… Cô cay đắng nói với anh lời từ biệt và đưa nick của anh vào danh sách đen, không bao giờ xuất hiện khi cô đăng nhập QQ nữa…
Một năm trôi qua, Lăng Lăng tưởng đã quên đi “nhà khoa học” ở bên kia thế giới của mình, bên cô đã có Uông Đào, bạn trai, người mang lại cho cô cảm giác an toàn, người cô muốn lấy làm chồng dù cảm xúc dành cho anh chưa hẳn là tình yêu. Cô bảo vệ đề án tốt nghiệp, Uông Đào luôn quấn quýt bên cô… Và điều bất ngờ trong buổi bảo vệ đề án, Dương Lam Hàng, một giảng viên trẻ vừa trở về từ MIT, trường đại học danh tiếng của Mỹ, xuất thân từ một gia đình danh giá, đã tới tham dự buổi bảo vệ của cô và đưa ra những câu hỏi phản biện thật “khó chịu”. Với cô, Tất cả các nữ sinh trong trường đều ngưỡng mỗ và ao ước được trở thành bóng hồng trong trái tim của Dương Lam Hàng, nhưng với cô, đó đúng là ông thầy “biến thái”. Sự trớ trêu của số phận đun đẩy khiến cô ngày càng tiếp xúc với anh nhiều hơn, và chính anh là người gợi ý và nâng đỡ cho cô học tiếp thạc sĩ để có cơ hội ở lại trường.
Một năm trôi qua, tình cờ một ngày Mãi Mãi Là Bao Xa lại xuất hiện ở mục Kết bạn trên QQ của cô. Một lần nữa, họ lại kết nối và trò chuyện như những người bạn, nhưng lần này anh đã thổ lộ lòng mình với cô, còn cô chỉ im lặng và trút hết bầu tâm sự về sự khó chịu với ông thầy biến thái của mình.
Uông Đào, chàng trai cô tưởng mình sẽ lựa chọn đã khiến cô hoàn toàn thất vọng khi trong một lần say rượu, anh đã không kìm chế được mình và có những hành động vượt quá giới hạn với cô. Nhờ có Trịnh Minh Hạo, người bạn thân của Uông Đào và cũng là chàng sinh viên âm thầm yêu cô bấy lâu, giải cứu, cô đã thoát khỏi cảm giác hụt hẫng và quyết tâm từ bỏ mối quan hệ mà cô không thực sự yêu.
Trở thành học viên của khoa Vật liệu, bao thách thức và khó khăn chờ đón cô, dưới sự dìu dắt và yêu cầu quá cao của thầy hướng dẫn, cô dần dần làm quen với công việc… Những buổi thảo luận, những lần thí nghiệm, những sự giúp đỡ, những lời quan tâm chân thành, và cộng thêm vẻ ngoài lạnh lùng, điễm tĩnh, rất đẹp của Dương Lam Hàng, trái tim Lăng Lăng cũng xao động. Một bên là người gần gũi với cô hằng ngày, chăm lo cho cô, nâng đỡ cô từng chút một, một bên là chàng trai ở mãi tận nơi xa, chưa một lần gặp mặt. Lăng Lăng giằng xé và không biết trái tim mình nghiêng về bên nào nhiều hơn. Đến khi cảm xúc vỡ òa, cô quyết định dừng học bởi không muốn gặp người thầy đã chiếm giữ vị trí trong trái tim cô, cô muốn chung thủy với tình cảm cho chàng trai Mãi Mãi Là Bao Xa, người chia sẻ và dành cho cô tình cảm chân thành, thì cũng là lúc cô phát hiện ra hình như Dương Lam Hàng và người cô yêu có thật nhiều điểm tương đồng. Mãi Mãi Là Bao Xa nói anh đã về nước và sẽ đến gặp cô… Vậy người thầy bên cô bấy lâu nay là ai?
Sự thật hé lộ. Người trong trái tim cô chỉ có một. Ngỡ ngàng, bàng hoàng rồi xúc động, cô không thể tin vào điều đang diễn ra trước mắt.
Liệu cô và Lam Hàng có thể tiếp tục chuyện tình cảm của mình, khi trong con mắt của mọi người họ là thầy – trò? Liệu họ có đủ dũng cảm để vượt qua những quy định khắt khe của nhà trường và những lời dị nghị của xã hội? Liệu Lăng Lăng có chịu chấp nhận hy sinh hạnh phúc, tình cảm của mình vì tiền đồ của Lam Hàng? Liệu Lam Hàng có thể từ bỏ tất cả, sự đam mê nghiên cứu, thân phận, địa vị của mình để giữ lấy tình yêu duy nhất trong trái tim anh? Liệu họ có thể một lần nữa vượt qua khoảng cách thời gian và không gian để trả lời cho câu hỏi: Mãi mãi là bao xa?
Lam Hàng!
Khi mở lá thư này, chắc chắn em vẫn còn ở bên anh, chưa từng rời xa.
Nhưng em vẫn muốn nói với anh rằng, em rất yêu anh, rất yêu! Rất yêu!
Đối với anh, em không còn mong muốn gì hơn, chỉ mong anh cho em thêm chút thời gian, để em có thể yêu anh nhiều hơn!
Hãy để mỗi buổi sáng em thức dậy trước anh ba mươi phút, làm bữa sáng cho anh và chờ anh thức dậy.
Hãy để cho em ngày nào cũng được ngủ trong vòng tay của anh, để khi em thức giấc lúc nửa đêm, em được lặng lẽ ngắm khuôn mặt anh, tìm xem có sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất trên đó hay không…
Hãy để cho em được giặt là quần áo cho anh, và để lại hơi thở của em trên đó.
Hãy để em được cùng anh trong công việc, giúp anh chuẩn bị tài liệu, sắp xếp các số liệu thí nghiệm.
Hãy để em được già đi cùng anh theo năm tháng…
Lăng Lăng của anh!

mai_mai_la_bao_xa

Tháng tư, mùa anh đào nở hoa rực rỡ.
Hoa đào nở rộ đầy cành, rực rỡ sắc màu rơi rơi trong gió. Lăng Lăng đứng dưới tán cây, nhìn một màn mưa hoa bay lượn ngập trời.
Cô yêu nhất hoa đào không phải vì cảnh hoa rơi ào ạt lãng mạn trước mắt mà bởi số mệnh của nó.
Có người nói, số mệnh cây anh đào thật thê lương, thân cây to lớn không biết phải bồi đắp qua bao nhiêu mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể bày ra vẻ rực rỡ trong thoáng chốc trên nhân gian.
Lăng Lăng nói: Không! Khoảnh khắc bừng sáng chính là vĩnh hằng. Những gì tốt đẹp, được như vậy là quá đủ rồi.
Bạn đã bao giờ thử yêu thương một người, vì người đó mà dốc hết tình yêu, khóc cạn nước mắt cũng chưa từng hối hận?
Có người hỏi: Người con trai như thế nào lại có thể khiến cho cậu khóc cạn nước mắt cũng cam lòng?
Bên cửa sổ, chậu hoa nhài lại nở, hương thơm tươi mát giống như mùi của người đó.
Gió nhẹ thổi qua trước khung cửa, mang hương thơm say lòng người lượn lờ tràn ngập căn phòng.
Lăng Lăng nói: Một người con trai làm cho người con gái không thể quên…
Nhân nùng như mực, vị đạm như trà. (con người nồng nàn như mực, hương vị thanh đạm như trà)
Có người hỏi: Có thể kể cho bọn tớ nghe một ít chuyện xưa của cậu không?
Lăng Lăng nói: Được, nhưng chuyện cũ dài lắm, không biết nên bắt đầu từ đâu đây…

Quan Tiểu Úc nói: Vậy trước hết để tớ giới thiệu sơ qua với mọi người các nhân vật trong câu chuyện đi, người nào người nấy đều tuyệt!
Tâm Tâm nói: Nếu không muốn nghe cô ấy dông dài thì mời nhảy sang chương ba, để tớ kể cho mọi người một câu chuyện tình lãng mạn năm xưa…


楔子
四月,樱花绚丽缤纷的时节。
满枝花团锦簇的樱花在风中飞落,凌凌站在树下,望着漫天飞舞的樱花雨……
她最爱樱花,不是因为它的扑扑簌簌满目浪漫,而是因为樱花的宿命……
有人说:樱花的宿命太凄凉,粗壮的树干不知孕育了多少个寒暑,却只能在人间绽放出瞬间的绚丽……
凌凌说:不!刹那的绚烂就是永恒!美好的东西,拥有过就足够了……
你有没有试过爱上一个人,纵然为他耗尽了爱情,哭干了眼泪,也不曾后悔……
有人说:什么样的男人,让你哭干了眼泪都甘愿?
窗边的那盆茉莉花又开了,那清新的味道和他身上的一样。
微风吹过窗前,满室缭绕着那醉人的香气。
凌凌说:一个让女人无法忘记的男人……
人浓如墨,味淡如茶……
有人问:可以给我们讲讲你的故事吗?
凌凌说:可以!但故事太长,该从什么地方说起呢……
……
关筱郁说:那么,就让我先给你们简单介绍一下故事中的人物吧……做好心理准备,一位比一位雷人!
心心说:不爱听她啰嗦的亲请直接跳到第三章,听我给你们讲一个浪漫的爱情故事……

Bản Tiếng Trung 

 

Đọc Truyện

 

EBOOKS PRC ; EPUB

 

Nhạc :

1. 痴心绝对 ( Si Tâm Tuyệt Đối )

李圣杰 ( Lý Thánh Kiệt ) ; 刘芳 ( Lưu Phương )

Album:痴心绝对 ; 声声醉2

 

2. 自从有了你 ( Từ Khi Có Anh )

赵薇 ( Triệu Vy )

Album : 还珠格格 音乐全记录

 

3. 九佰九拾九朵玫瑰 ( 999 Đóa Hoa Hồng )

邰正宵 ( Thái Chánh Tiêu )

 

4. 老婆老婆我爱你 ( Bà Xã , Anh Yêu Em )

风火 ( Hỏa Phong )

Album : 火风热门专辑

已越雷池 ( Vượt Qua Lôi Trì / Gió Mang Kí Ức Thổi Thành Những Cách Hoa )- 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

dyb1356683740

Văn Án :
Cô run run nắm lấy ống tay áo hắn, ngẩng đầu lên, ý cười khó đoán trên môi hắn mơ hồ trước mắt.
Cô cố gắng mở miệng, rất muốn, rất muốn hỏi:Là anh sao? Người đàn ông tối hôm đó, là anh sao?
Hắn thản nhiên nhìn cô, thản nhiên rút ống tay áo bị cô kéo lấy, thản nhiên mỉm cười:”Có việc gì sao? Chị dâu…”

225635pvzkpkpuwx9swrph

文案
她颤抖的手指捉住他的衣袖,仰起头,他无法捉摸的笑意在她眼前模糊一片。
她努力张开嘴,很想很想问:是你吗?那天晚上的男人,是你吗?
他淡淡地看着她,淡淡的抽回被她扯住的衣袖,淡淡地微笑,“有事吗?大嫂……”
心心出品,保证亲妈。

Kites

 

Phong Lin WordPress

 

Bản Convert

 

Bản Trung

 

Ebook PRC EPUB

 

Nhạc 

1 .  遇见 ( Gặp Gỡ ) – 孙燕姿 ( Tô Yến Tư )

Album : 经典全纪录(主打精华版)

2 . 傳奇 ( Truyền Kì ) – 王菲 ( Vương Phi )

Album :  传奇

 

BL 女的 BG 爱情 ( BL nữ đích BG tình yêu / Kế Hoạch Hủ Nữ : Bẻ thẳng thành cong ) – 抽风的漠兮 ( Trừu Phong Đích Mạc Hề )

Giới Thiệu :

Chu Tiểu Bạch, 25 tuổi, hủ nữ chính hiệu, luôn mơ ước tìm được một anh chàng lưỡng tính để lấy làm chồng. Cơ hội đã đến khi Tiểu Bạch được nhận vào làm trợ lý tạm thời cho Mặc Duy Chính, tổng giám đốc công ty KM, giai thẳng chính hiệu. Để hoàn thành mộng tưởng, Tiểu Bạch phải “cải tạo” sếp, bẻ anh ta từ thẳng thành cong! Cô nàng vô cùng háo hức với kế hoạch hủ nữ của mình.

Cuối cùng thì Mặc Duy Chính cũng đã cong, nhưng Tiểu Bạch lại phát hiện “nhiệt huyết” hủ nữ trong cô không còn dạt dào như trước và trước mắt cô là kế hoạch mới còn thách thức hơn nhiều: Bẻ cong thành thẳng!

***

Đôi nét về tác giả:

Trừu Phong Đích Mạc Hề

Tên thường gọi là Mạc Hề

Sinh năm 1988, lúc nhỏ ở sa mạc Đôn Hoàng, hiện sống tại Kim Lăng, tính tình lạc quan.

Châm ngôn sống: Chỉ cần không từ bỏ là đã thành công.

Sách đã xuất bản:

Lang kỵ trúc mã lai (Chàng cưỡi ngựa tre sang)

Kim kê độc ly (Gà và cáo)

Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng

Em mới lười yêu anh

.

Văn Án :

Bạn Chu Tiểu Bạch, hủ nữ, chỉ thích BL (boyxboy).

Bạn Mặc Duy Chính, thẳng nam, đương nhiên thích BG (boyxgirl).

Thẳng nam với hủ nữ mà nói, là thiên địch!

Vì mục tiêu cao cả “bẻ thẳng thành cong”, biến thẳng nam thành gay, bạn Bạch quyết định làm trợ lý cho “tổng công” Mặc Duy Chính!

Xem trong cuộc đấu hủ nữ vs thẳng nam, ai là người thắng cuộc?

Riêng với tên 2 nv chính, tác giả có chơi chữ :

Chu Tiểu Bạch : “Chu” đồng âm với “trư”(heo), “tiểu bạch” nghĩa là “đơn thuần, đơn giản”

Mặc Duy Chính : “duy chính” hiểu nôm na là “Thẳng đến cùng”

.

Truyện đọc mục đích chính chỉ là giải trí và học hỏi kinh nghiệm cho mấy bạn Hủ Nữ , Fan Girl mới nhập môm tà đạo như mình . Mấy hôm trước mình vô tình xem được tấm hình BL của bạn * thấy đẹp trai quá * nên * Fall thậm tệ * , lúc trước không kinh tởm nhưng không thích thể loại Yaoi , Đam Mỹ .  Nhưng từ khi có tấm hình đó lởn quởn trong đầu thì mình xin xỏ nó cho coi vài bộ Yaoi đi vì mình không tưởng tưởng được Đam Mỹ nó làm gì và anh nào công anh nào thụ T.T ( lúc trước có xem một cuốn Diễm Quỷ * bạn không biết trời trăng gì luôn * ) . Mà Hủ Nữ xem GV cũng có sao đúng không . Mình xem SV mới có chuyện hay  =)))

Đó giờ làm trạch nữ , con ngoan , ở nhà nằm đọc hết cả thể loại Ngôn Tình kinh điển , nay bay sang Fan Girl mình vẫn muốn cắm chốt cuối Ngôn Tình , mà đó giờ có bao giờ đọc Yaoi 😦 , người ta thấy mình đọc truyện trên máy tính là không lành rồi * ai biết mấy bạn kia nghĩ gì * mà mình làm biến đọc truyện nên sang cái  này coi Anime nữa huhuhu . Kiểu mình lưỡng cư =))

Bản Tiếng Trung

TRUONGTON

Túy Nguyệt Lâu

ALOBOOKS

Ebook

老婆,你好! ( Vợ ! Chào Em ) – 月下蝶影 ( Nguyệt Hạ Điệp Ảnh )

Giới thiệu tóm tắt:

Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt?

Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt?

Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống

Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh.

***

Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.

ĐỌC TRUYỆN TẠI NHÀ BẠN PINK LADY

CONVERT

Bản Tiếng Trung

 

与狼共枕 ( Ngủ Cùng Sói / Đồng Lang Cộng Chẩm ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

9273098-1363739752487

【文案】
十三年前,他杀了我父母哥哥。
十年前,他不知道我的身份将我收养。
四年前,他爱上我,对我说:“你是我的,你心里只能想着我!”
二年前,他在我刚失去了腹中的骨 时,只说了一句:“以后别让我看见你。”,把摔伤的我丢在医院。
现在,重逢,他却让waiter送来一张支票,“买”我陪他吃宵夜……
我明白,他是想我记住:他不会再对我付出感情。
可是……
可是……我依然爱他,因为他值得!
看到这里,也许你会觉得我傻,但是看文的大大都对我说:韩芊芜,你个没心没肺的女人,这样的男人你要是错过了,你会后悔一辈子!
看看,有无数女人比我还傻!!!

 听人说:女人如同一架钢琴,让一位名家来演绎,奏出的会是一支名曲。
  遇到一个普通人,至少会奏出一首流行曲。
  可如果碰上不会弹琴的人,恐怕就不成曲了……
  而我,不知道弹奏的人如何……
  总之,常常有人对我说:“你根本不必弹钢琴,只要坐在钢琴边,就如同莫扎特的乐曲般触动人心……”
  莫扎特!
  我最崇拜的作曲家就是他,不是因为他的乐曲动人,而是因为他能在苦难的生活中演奏出心灵的高贵与纯洁,他的一生得不到别人的抚慰,还愿意用甘露般的音乐去滋润别人的干涸!
  弹完了一小段莫扎特的乐曲,我款款起身施礼,对酒会的主角孟勳浅浅一笑。
  孟勳很绅士地牵起我的手,在我手背上印上一吻: “谢谢你的音乐!太美了,琴声和人……一样的美!”
  “谢谢!”我很客气地回应一个礼貌的浅笑。
  “给我一个机会好吗?”他握紧我欲抽回的手,宽大的掌心透着火热的温度,可惜温热不了我冷如寒冰的心。
  我笑着抽出手,很有礼貌地跟他致歉:“对不起,请你帮我转告Lucia,我有事先走了。”
  “我可以和钢琴一样带给你快乐和满足……”
  “钢琴从没有让我快乐过。”
  也许他永远不会想到:我一直在用钢琴忘记曾经的快乐!
  第N次拒绝完孟勳,我正欲离开,一个waiter迎过来,偷偷看看我身边的男主角,有些为难地双手捧上一张支票,结结巴巴对我说:“有位先生说……酒会结束后,想请您吃夜宵……”
  我冷冷扫了一眼支票,目光顿时被吸引,不是因为上面有数不清的零,而是那刚劲而飞扬的签名:“韩濯晨”!
  我震惊地看向四周,急切地搜索着记忆中的身影!
  只用了几秒钟,我就在角落的沙发上找到优雅依旧的他。
  两年没见,他没有丝毫改变,拥有着二十几岁男人的英挺俊美,三十岁男人的自信与霸气,四十岁男人内敛沉稳,不认识他的女人绝对猜不出他的年纪,甚至连我这个在他身边呆了八年的女人都总迷惑于他的年龄问题。
  他身边除了必不可少的几个很酷的保镖外,还有几个看似光鲜的男人聚在一起窃窃私语,看表情像是在打赌。
  那些人都在满脸好奇的看着我,期待地等着我的反映,唯独韩濯晨低垂着双眸望着手中的红酒杯,似乎完全不在意我的答案!
  我深吸了口气,让空气充满窒息的胸口。
  我接过支票,在上面写上我住的酒店和房间号,然后,打开手提包,拿出包里面值最小的十块钱,微笑着对waiter说:“麻烦你转告他,我对他很有兴趣……很希望他能来酒店陪我过夜……谢谢!”
  我估计我的话实在说的太露骨,不禁把waiter吓得傻掉,连一向从容应对各种局面的孟勳都惊得面色如灰。
  “芊芊!这种玩笑不能乱开的,尤其是跟他!”
  我根本无心在意孟勳想说什么,凝神地等待着韩濯晨的反映,紧张地连呼吸都忘记了。
  Waiter走到他身边,有些胆怯地捧上手里的东西,说了几句话。
  他几乎没有任何表情,只在接过十块钱和那张支票时,嘴角泛起似有若无的一丝讥笑。
  孟勳看见他的反应,更是担忧,忙伸手拉住正要回酒店的我:“芊芊!你闯了大祸了,他是韩濯晨!你知不知道?”
  “我知道,那又怎么样?”
  没有人比我更知道!
  “他可不是普通人。”孟勳压低声音跟我说:“他以前混黑道的时候,想要谁的命都没人敢阻拦,更别说是女人!只要是他看上的女人,不论是明星,还是名模……没人敢说‘不’字。”
  “……”我胸口有点闷,没有女人敢说“不”字,我从来不知道他做男人做到这份上,够风光的!
  “这些年,他改做正当生意,还是一样没有人敢招惹他,就连现在黑道最有势力的老大见了他都要叫他一声‘晨哥’!你敢得罪他,也太不知天高地厚了……以他的个性,要是让他知道你耍他,他肯定把你折磨得骨头都不剩……”
  孟勳见我不说话,以为我是被他吓到,忙安慰我说:“没关系,我帮你跟他解释一下。你好好跟他道个歉,他应该不会跟你计较!”
  不等我反驳,孟勳已经拉着我快步走过去,很客气地跟韩濯晨打了个招呼,自以为是地帮我解释说:“韩先生,对不起!我朋友很喜欢开玩笑,她不是认真的,您别在意!”
  韩濯晨淡淡地看了一眼他,看看我们牵着的手,又抬眼看着我,目光有些阴森刺骨:“这个玩笑一点都不好笑!”
  ……
  我也觉得不太好笑,不着痕迹抽出被孟勳握着的手。
  “两年没见,您还是这么年轻!”我甜甜地对他笑笑,展开双臂搂着他优美的颈项。
  拥抱着他的时候,我清楚地感觉到他肌肉的僵硬,我一时兴起,又在他双颊轻轻吻了两下,在他耳边用附近人都能听见的声音说:“我很想你……爸爸!”
  感觉到他刚放松的肌肉骤然一僵,我笑意更浓。
  正打算放开拥着他手,看看周围人震惊到什么程度。
  他忽然紧紧搂住我的腰,将我霸道地固定在他怀抱里,在我耳边轻声说:“我也是……”
  我还没来得及观察周围有没有人被我们吓得心脏病发,他抓住我的手臂将我拉出金碧辉煌的大厅……
  我最后一眼看见的是呆若木鸡的孟勳。
  我估计他要是知道接下来会发生什么事,一定比现在呆得还厉害!
  韩濯晨刚将我推进车里,立刻坐进来把我按在轿车的后座上,欺身压住我。
  他的司机见此情况,马上按了一个按钮,汽车的前后被一块黑幕隔开。
  狭小的空间里只剩下我们两个人急促的呼吸。
  韩濯晨捏着我的下颚,强迫我面对他冷酷的脸,声音阴寒刺骨:“我不是告诉过你,别让我再看见你……”
  “凭什么你说不见就不见?!我偏要回来,偏要让你看见!你不是恨我吗?我就要天天都让你看见我过的多好!你能把我怎么样?”
  “你说呢?”他火热的视线扫过我的胸口,我的腰和半搭在车座上的腿……
  我仍旧甜甜地笑着,手伸到背后拉开晚礼服的拉链,薄薄的黑色礼服顺着柔滑白皙的肌肤滑下来。
  “你想要我?随便啊,我无所谓……”
  我一颗颗解开他西服的纽扣,轻柔地摸到他腰间,解开他的腰带。“反正……也不是一次两次了,我也不在乎……”
  他捉住我的手按过头顶,压在我身上狠狠地吻上我的唇,唇舌纠缠的同时,我们的身体也在激情地纠缠,勾起彼此强烈的欲念。
  吻过后,他松开我的手,撩起我的长裙,扯下我里面的丝袜和内裤,接着曲起我的双腿……
  在没有任何前奏的情况下,他滚烫而硬挺的欲望毫不迟疑地挺进我的体内……
  “啊……唔……”我呻吟一声,在身体被胀满的一刻,那久违的脆弱与酸楚卷土重来……
  所有的坚强都在他激烈的抽动中瓦解。
  我深情地望着他,一如我的第一次,每一次……
  两年了,我以为我学会了坚强,学会了洒脱,学会了放弃,也学会了宽容!
  原来那只是因为没有他在我身边!
  他望着我,迷人的脸上因激情而泛起红晕,连一向幽深的眼底都染着彼岸花一样的绝艳。
  他附在我耳边,喘了口气,唤着我的名字:“芊芊……”
  “嗯……”我含笑看着他。
  被他抛弃,再抛弃,我还是如此渴望他能说一句:“我爱你!”
  哪怕只是一句!
  而他却在我耳边低吟:“这次你又想到什么好方法杀我了?!”
  我无望地躺在极度不舒适的座椅上,苦涩地笑着。
  我们之间真的再也回不去了……
  能回去的,大概也就只有记忆……

1345271401209073796_574_0

Bảy tuổi, cô bé Thiên Thiên phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ, anh trai chết dưới bàn tay trừng phạt của Hàn Trạc Thần…
Chín tuổi, cô bé trở thành con gái nuôi của Hàn Trạc Thần, sống bên kẻ thù, lòng chỉ có thù hận…
Mười một tuổi, cô ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn…
Mười ba tuổi, cô nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn…
Mười lăm tuổi, hắn nói cô là của hắn, và cô nhận ra những rung động đầu đời dành cho hắn…
Mười bảy tuổi, cô biết thế nào là giằng xé giữa yêu và hận.
Mười tám tuổi, hắn nói không muốn thấy cô nữa… và cô đã có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời rồi rời xa hắn…
Hai mươi tuổi, cô trở về để đối mặt với hắn… Tình yêu và thù hận? Cuối cùng, cô chỉ có thể chọn một mà thôi.
Vẫn là các nhân vật trong Hôn sói(ĐLCH), vẫn là giọng văn lôi cuốn, như có ma lực khi kể về câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và cổ tích giữa ông trùm xã hội đen và cô bé trong trắng, ngây thơ, ôm giữ mối hận thù, Ngủ cùng sói tiếp tục khiến người đọc phải nghẹt thở và hồi hộp khi theo dõi từng tình tiết trong truyện và chờ đợi một kết thúc đẹp cho chuyện tình nhiều bi thương này.

Hàn Trạc Thần

Những thứ tôi cần không nhiều…

Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại…

Đen là đen, trắng là trắng, chẳng thể nào trộn lẫn…

Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm… tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất… là em…

Nhưng là,

Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về, mà không phải muốn nghe tin tôi chết.

Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi, em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp, mà không phải tìm cách độc chết tôi.

Mong rằng…

Hàn Thiên Vu

Năm em lên 7, anh phá nát gia đình em.

Năm em lên 9, anh trả lại cho em một mái nhà.

Năm em 15, anh nói em là của anh, mãi mãi phải ở bên anh.

Năm em 18, anh nói không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa.

Có những lúc em tự hỏi mình, tình yêu và thù hận bên nào nặng hơn.

Trong những cơn mơ, em thấy máu của người thân…

Khi tỉnh lại, em thấy anh bên mình.

Có những thứ chẳng thể lựa chọn, mất đi rồi mới thấy quý báu đến chừng nào.

Có những thứ chẳng thể buông tay, cho dù trái tim của cả hai bên có ứa máu.

Vậy thôi, cứ như người ta nói, đời người có tí mấy đâu, yêu, và cứ yêu hết mình.

Mở đầu :

Đã từng nghe người nào đó nói: Phụ nữ giống như một cây dương cầm, nếu được biểu diễn dưới tay danh gia, sẽ tấu lên được một danh khúc. Gặp phải một người bình thường, ít nhất cũng đàn được một khúc nhạc phổ thông. Còn nếu kết quả lại đụng phải người không biết chơi đàn, e rằng dù là một khúc cũng chẳng hoàn thành được…

 

Còn tôi, người không biết đánh đàn thì sao…

Nói tóm lại, vẫn thường có người hay nói với tôi: “Em vốn chẳng cần phải đàn dương cầm, chỉ cần ngồi bên cây đàn thôi đã giống như một bản nhạc của Mozart chấn động lòng người…”

Mozart!

Đây chính là nhạc sĩ mà tôi kính trọng nhất trên đời này, không phải những bản nhạc của ông ấy động lòng người mà bởi vì ông có thể diễn tấu được những khúc nhạc từ trong tim, cao quý và thuần khiết, kể cả trong khi cuộc sống của ông thật sự khó khăn, khi trong cuộc sống ông không nhận được sự quan tâm của ai, vậy mà ông vẫn sẵn lòng dùng thứ âm nhạc ngọt ngào để làm ẩm ướt trái tim khô cạn của người khác.

Đàn xong một khúc nhạc ngắn của Mozart, tôi chầm chậm đứng dậy cúi chào, thoáng mỉm cười với Mạnh Huân, nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay.

Mạnh Huân thân thiết cầm lấy tay tôi, in một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Cám ơn âm nhạc của em! Rất tuyệt, cả tiếng đàn lẫn người… đều rất tuyệt!”

“Cám ơn!” Tôi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

“Em dành cho anh một cơ hội có được không?” Anh ta nắm chặt lấy bàn tay tôi đang định rút về, lòng bàn tay rộng lớn ấm nồng như lửa, chỉ tiếc là sự ấm áp đấy cũng chẳng thể sưởi ấm được con tim lạnh lẽo như băng của tôi.

Tôi cười rút tay lại, tạ lỗi với anh ta một cách lễ phép: “Xin lỗi, phiền anh giúp tôi chuyển lời với Lucia, tôi có việc phải đi trước.”

“Anh có thể mang lại cho em hạnh phúc và thỏa mãn giống như dương cầm vậy…”

“Dương cầm chưa từng mang lại hạnh phúc cho tôi.”

Có lẽ anh ta mãi mãi cũng không biết rằng tôi luôn luôn dùng dương cầm để quên đi hạnh phúc đã từng qua!

Đây là lần thứ n tôi cự tuyệt Mạnh Huân, đến lúc tôi đang muốn rời khỏi, một người waiter đến bên tôi, lén lút nhìn chủ nhân bữa tiệc đang đứng cạnh, hơi chút khó xử đưa tập ra tập séc trong tay, lúng túng nói với tôi: “Có một vị tiên sinh nói… sau khi tiệc rượu kết thức, muốn mời cô ăn bữa khuya…”

Tôi lạnh lùng liếc nhìn tập séc, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút, không phải là vì mặt trên của tập séc có không ít số 0, mà là chữ ký bay bổng cứng cáp kia: “Hàn Trạc Thần”!

Tôi kinh hoàng quay đầu nhìn quanh bốn phía, vội vàng tìm kiếm bóng hình trong trí nhớ.

Chỉ vài giây sau, tôi đã tìm được ông ta đang ngồi trên ghế sofa trong góc phòng, vẫn tao nhã như xưa.

Hai năm không gặp, ông ta chẳng hề có chút thay đổi, có sự tuấn tú và khôi ngô của chàng trai hai mươi, có khí phách và tự tin của đàn ông ba mươi, có sự trầm ổn khôn ngoan đàn ông bốn mươi, người phụ nữ nào không quen biết tuyệt đối sẽ đoán không ra tuổi của ông ấy, thậm chí ngay cả tôi, người phụ nữ ngây ngốc ở bên cạnh ông ta tám năm cũng khá mê muội trong vấn đề tuổi tác này.

Bên người ông ta ngoại trừ vài vệ sĩ trông rất lạnh không thể thiếu, thì còn có mấy tên nhìn như đàn ông thành đạt tụ tập lại một chỗ khẽ thì thầm với nhau, nhìn qua vẻ mặt của họ thì tựa như đang đánh cá gì đó.

Những người đó mang vẻ mặt tò mò nhìn tôi, mong đợi phản ứng của tôi, chỉ có mình Hàn Trạc Thần buông hàng mi xuống nhìn vào ly rượu vang trong tay, dường như hoàn toàn không để ý tới câu trả lời của tôi.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, để cho không khí tràn ngập khoang ngực.

Tôi nhận lấy tấm séc, viết lên mặt trên số phòng và quán rượu của tôi, sau đó mở túi xách ra, lấy ra tờ tiền có mệnh giá trị nhỏ nhất từ trong ví, 10 dollar Hongkong,  mỉm cười nói với waiter: “Phiền anh chuyển lời lại với ông ta, tôi rất có hứng thú với ông ấy… rất mong ông ta có thể đến khách sạn qua đêm với tôi… Cảm ơn!”

Tôi đoán rằng lời nói của tôi quả thật quá trắng trợn, không khỏi khiến cho waiter sợ đến phát ngốc, ngay cả đến người luôn luôn ung dung đối đáp với mọi loại tình huống như Mạnh Huân, giờ đây sắc mặt anh ta cũng xám như tro.

“Thiên Thiên! Đừng có đùa cợt kiểu ấy, nhất là với ông ta!”

Cơ bản tôi không có lòng dạ nào để ý đến Mạnh Huân muốn nói cái gì, tập trung chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳng đến mức quên cả hít thở.

Waiter đi tới bên người ông ấy, tay cầm đồ gì đó đưa lên một cách sợ hãi, nói một hai câu.

Ông ta gần như không hề lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ khi nhận lấy tờ 10 dollar và tấm séc kia, khóe miệng cong lên lộ ra chút chế giễu như không như có.

Mạnh Huân thấy biểu hiện của ông ta lại càng thêm lo lắng, vội vàng đưa tay kéo tôi lại trong khi tôi đang muốn quay về khách sạn: “Thiên Thiên! Em gặp tai họa lớn rồi, ông ta là Hàn Trạc Thần! Em có biết không?”

“Tôi biết, thế thì đã sao?”

Không ai biết rõ ông ta hơn tôi.

“Ông ta không phải là người thường.” Mạnh Huân đè giọng xuống, nói với tôi: “Ông ta trước đây khi còn trong xã hội đen, muốn tính mạng của ai thì bất kỳ người nào cũng không dám ngăn cản, đừng nói là phụ nữ! Chỉ cần phụ nữ nào ông ta nhìn trúng, dù là người mẫu… không ai dám nói chữ ‘không’”

“…” Ngực tôi hơi có chút phiền muộn, không có người phụ nữ nào dám nói chữ “không”, tôi chưa bao giờ biết ông ta làm đàn ông lại có giá đến như vậy, cũng được đấy!

“Mấy năm nay, ông ta thay đổi, làm kinh doanh hợp pháp, thế nhưng vẫn không có ai có can đảm chọc vào ông ta, ngay cả lão đại xã hội đen có thế lực lớn nhất hiện nay khi gặp Hàn Trạc Thần cũng phải gọi ông ấy một tiếng ‘Thần ca’! Em lại dám đắc tội ông ta, thật chẳng biết trời cao đất dày… Với tính cách của ông ta, nếu như ông ta biết em đùa giỡn ông ấy, ông ta nhất định sẽ hành hạ em đến xương cốt cũng chẳng còn…”

Mạnh Huân thấy tôi không nói lời nào thì cho rằng tôi đã bị anh ta dọa cho sợ hãi, vội vàng dỗ dành tôi nói: “Không sao, anh giúp em giải thích với ông ta thử xem. Em nói lời xin lỗi với ông ta là được, ông ta hẳn là sẽ không so đo với em đâu!”

Không đợi tôi phản đối, Mạnh Huân đã lôi tôi bước nhanh qua chỗ đó, cực kì khiêm nhường bắt chuyện với Hàn Trạc Thần, cứ tự cho mình là đúng giúp tôi giải thích: “Hàn tiên sinh, xin lỗi! Bạn của tôi thích đùa, cô ấy cũng không nghiêm túc lắm, xin ngài đừng để ý!”

Hàn Trạc Thần thản nhiên thoáng nhìn qua anh ta, rồi lại nhìn xuống tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, sau đó mới giương mắt nhìn tôi, ánh mắt u ám lạnh đến thấu xương: “Trò đùa này tôi chẳng thấy buồn cười gì hết!”

Tôi cũng hiểu được là không quá buồn cười, thật nhẹ nhàng rút bàn tay đang bị Mạnh Huân nắm lấy.

“Hai năm không gặp, ngài vẫn trẻ trung như vậy!” Tôi cười ngọt ngào với ông ta, hai tay mở ra vòng qua cổ ông ấy.

Lúc ôm lấy ông ta, tôi cảm thấy rõ ràng cơ thể ông ta cứng lại, tôi nhất thời cao hứng khẽ hôn nhẹ hai gò má của ông ta, dùng mức giọng mà mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy nói vào tai ông ấy: “Con rất nhớ người… cha!”

Tôi cảm giác được cơ thể vừa mới buông lỏng của ông bỗng chốc lại cứng đờ, ý cười trên môi lại càng thêm đậm đà.

Đang định buông tay xem người xung quanh kinh ngạc tới mức nào.

Ông ta bỗng nhiên ôm chặt vòng eo tôi, ngang ngược ôm lấy tôi cố định trong ngực, khẽ nói bên tai tôi: “Tôi cũng vậy…”

Tôi còn chưa kịp quan sát xem xung quanh liệu có người bị chúng tôi làm kinh sợ đến phát bệnh tim không thì ông ta đã cầm tay tôi kéo tôi ra khỏi phòng khách lộng lẫy choáng ngợp…

Cuối cùng tôi chỉ kịp liếc mắt thấy Mạnh Huân đang đứng ngây ra như phỗng.

Tôi đoán rằng nếu anh ta biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ còn ngây ngốc hơn cả bây giờ.

Hàn Trạc Thần vừa mới đẩy mạnh tôi vào trong xe, lập tức ngồi cùng tôi tại hàng ghế sau xe, lấy thân đè ép tôi.

Người lái xe của ông ta gặp tình huống như vậy, ngay lập tức ấn một cái nút, ghế trước và ghế sau của ô tô bị một tấm màn đen ngăn cách.

Không gian nhỏ hẹp chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người chúng tôi.

Hàn Trạc Thần nắm lấy cằm tôi, ép tôi đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của ông ta, giọng nói rét lạnh đến thấu xương: “Tôi không phải đã nói với cô, đừng để tôi thấy cô thêm lần nữa…”

“Dựa vào đâu mà ông nói không gặp thì sẽ không gặp? Tôi càng muốn quay về, càng muốn để ông nhìn đấy! Ông không phải căm hận tôi sao? Tôi muốn mỗi ngày ông đều nhìn thấy tôi sống rất tốt! Ông có thể làm gì được tôi nào?”

“Cô nói đâu?” Ánh mắt nóng rực của ông ta đảo qua ngực tôi, chân và eo tôi nửa nằm nửa ngồi trên ghế xe.

Tôi vẫn cười ngọt ngào như trước, bàn tay luồn ra sau lưng kéo khóa bộ lễ phục dạ hội xuống, bộ lễ phục mỏng manh đen nhánh trượt theo làn da trắng ngần mềm mại rơi xuống.

“Ông muốn tôi? Thoải mái đi, tôi không để ý…”

Ông ta nắm lấy hai tay tôi đặt lên đỉnh đầu, đè lên người tôi, hôn lên môi tôi một cách mạnh mẽ, môi lưỡi dây dưa cùng lúc, cơ thể chúng tôi dâng lên cảm xúc mạnh mẽ mà quấn lấy nhau, dẫn dắt dục niệm mãnh liệt của cả hai người.

Sau khi hôn, ông ta buông tay tôi ra, vén chiếc váy dài của tôi lên, xé tan đôi tất chân và quần lót, rồi tiếp đến lật mở đôi chân tôi…

Dưới tình huống chẳng hề có khúc dạo đầu, dục vọng cứng rắn nóng bỏng của ông ta không chút chần chừ tiến thẳng vào trong cơ thể tôi…

“A… không…” Tôi rên lên một tiếng, tại giây phút thân thể được lấp đầy, sự yếu đuối vào chua xót đã lâu không thấy, nay lại bắt đầu dâng lên…

Toàn bộ sự kiên cường đều bị tan rã trong lúc ông ta kịch liệt cử động.

Tôi nhìn ông ta say đắm, giống như lần thứ nhất của tôi, giống mọi lần…

Hai năm rồi, tôi cho rằng tôi đã học được cách mạnh mẽ, học được cách thoải mái, học được cách từ bỏ, học được cách khoan dung!

Vậy mà hóa ra tôi làm được những thứ đó chỉ vì ông ta không ở bên mình.

Ông ta nhìn tôi, khuôn mặt mê người vì kích tình mà đỏ ửng lên, ngay cả đáy mắt luôn luôn sâu thẳm cũng nhuốm màu sắc tuyệt diễm của loài hoa bỉ ngạn.

Ông ta ghé sát vào tai tôi, giọng nói hổn hển, gọi tên tôi: “Thiên Thiên…”

“Ừ…” Tôi mỉm cười nhìn ông ấy.

Bị ông ta vứt bỏ, một lần lại một lần, tôi vẫn còn mong ước ông ta có thể nói một câu như vậy với tôi: “Tôi yêu em!”

Dù chỉ là một câu thôi!

Thế nhưng ông ta lại than nhẹ bên tai tôi: “Lần này em lại muốn dùng cách gì để giết tôi?”

Tôi vô vọng nắm soài trên chiếc ghế chẳng hề có chút dễ chịu, cười một cách cay đắng.

Chúng tôi thật sự không quay trở lại được nữa ư…

Không thể trở lại, có lẽ cũng chỉ còn ký ức…

Link

EBOOK

PRC – PDF – EPUB

Nhạc

化蝶 ( Hồ Diệp ) – 何韵诗 ( Hà Vân Thi )