与狼共吻 ( Đồng Lang Cộng Hôn / Hôn Sói ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

Nếu An Dĩ Phong không tính là đàn ông, trên thế giới này không ai dám nói chính mình là đàn ông!
Nếu An Dĩ Phong không tính là yêu nghiệt, như vậy, trên thế giới này cũng không hề có yêu nghiệt…
Hắn là một người đàn ông như vậy, rong ruổi giang hồ mười lăm năm, ai dám cùng hắn một câu trái ý, về sau đừng nghĩ mở miệng nói chuyện. Hắn kiêu ngạo ương ngạnh, hoành hành ngang dọc, hắn cô độc, mệt mỏi…nhưng mấy ai biết rằng, trong tim hắn chỉ có một bóng hình, và có một người lặng lẽ yêu hắn, chờ hắn… ở một nơi rất xa.
Hài hước, lãng mạn, miêu tả tâm lý nhân vật cực khéo, cốt truyện gay cấn, tác giả đã tạo cho câu chuyện tình yêu đầy màu sắc cổ tích giữa một nữ cảnh sát và anh chàng lừng lẫy chốn giang hồ sự hấp dẫn đặc biệt. Đan xen vào câu chuyện tình yêu này là câu chuyện của tình bạn, tình anh em, tình cha con, của nghĩa khí, chữ tín và sức mạnh của những ước mơ. Đó chính là những điều tốt đẹp trong cuộc đời này.

Nếu ai muốn gia nhập xã hội đen, hãy nhớ ba chữ: An Dĩ Phong!
Bởi vì hắn đã là ông trùm xã hội đen mười lăm năm, hắn nổi tiếng vì hoành hành bá đạo, ngang tàng, độc ác.
Nếu ai muốn bảo toàn tính mạng, hãy nhớ một quy tắc “bất thành văn”: An Dĩ Phong nói một, thì đừng bao giờ nói hai!
Bởi vì bất kỳ ai dám phản đối ý kiến của hắn, sau này đừng nghĩ đến chuyện được mở miệng nói nữa.
Nếu ai muốn có đường sống trong giới xã hội đen, hãy nhớ vài bí quyết sau…
Điều 1:
Người anh em tốt nhất của An Dĩ Phong là Hàn Trạc Thần, hai kẻ ngang sức ngang tài, vừa có tiền vừa có thế!
Điều 2:
Ám sát An Dĩ Phong, có thể vẫn được toàn thây.
Muốn ám sát Hàn Trạc Thần, nhất định sẽ “họa vô
đơn chí”!
Điều 3:
An Dĩ Phong lúc nào cũng cười – một kiểu cười bỡn cợt. Nếu bạn khiến hắn không cười được nữa, hãy chuẩn bị sẵn quan tài cho mình.
Hàn Trạc Thần lúc nào cũng lạnh lùng như “núi đóng băng vạn năm”, chẳng bao giờ biết hai từ “tan chảy” nghĩa là gì. Nếu ai khiến hắn cười thì ngay cả quan tài cũng không kịp chuẩn bị.
Điều 4:
So với Hàn Trạc Thần An Dĩ Phong càng là loại đàn ông không thể yêu.
Hàn Trạc Thần có phong lưu hơn nữa thì nhiều lắm mỗi ngày cũng chỉ đổi phụ nữ một lần.
Còn An Dĩ Phong, tốc độ thay người yêu của hắn còn nhanh hơn cả chớp mắt.
Điều 5:
Điều quan trọng nhất. Trước mặt An Dĩ Phong, đừng bao giờ nhắc đến ba chữ: Tư Đồ Thuần!
Cứ nghe đến ba chữ này là An Dĩ Phong thấy bực bội khó chịu đến nửa tháng trời, gặp ai cũng chửi.
Vì thế, nếu ai không cần mạng sống của mình thì cũng đừng làm liên lụy đến những người vô tội khác…
Nghe đến đây, mọi người nhất định không vội nghe điều thứ sáu, mà muốn biết Tư Đồ Thuần là ai?
Đó là một cô gái, người duy nhất mà An Dĩ Phong theo đuổi. Hắn mất rất nhiều công sức, rất chân thành, nhưng cuối cùng thì… không được gì!
Nếu rảnh rỗi, bạn hãy pha một tách cà phê, ngồi xuống và nghe tôi kể một đoạn “tình sử” thấm đẫm máu và nước mắt của một ông trùm xã hội đen…
Đừng sợ, đây là một vở hài kịch, rất hài, vô cùng hài!
Thiên đường của đàn ông là ở đâu?
Đương nhiên là hộp đêm rồi! Ánh sáng mờ ảo, rượu mạnh, nhạc xập xình, đám mỹ nữ quyến rũ lả lơi vây quanh.
Đó là những mê hoặc mà không một người đàn ông nào có thể cưỡng lại được…
An Dĩ Phong lim dim nhìn Hàn Trạc Thần đang hút thuốc ở phía đối diện, nhắm nghiền mắt, tựa lưng trên chiếc sofa, những lọn tóc đen nhánh rơi trên chiếc ghế da màu đen, lấp lánh hơn cả ngọc bội đen.
Thời gian lặng lẽ trôi như khói thuốc trên tay hắn, từng làn khói váng vất bay lên, chỉ còn sót lại tro tàn rơi trên mặt đất.
Trong căn phòng đáng lẽ đầy kích động ấy lại chất đầy nỗi âu sầu của hắn, ngày càng dồn nén, ớn lạnh.
An Dĩ Phong lắc đầu không hiểu.
Lạ thật! Trong cái thiên đường nhân gian này sao lại có người đàn ông mất hồn thế kia…
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
An Dĩ Phong nằm dài trên chiếc sofa, thả lỏng người. Dưới ánh đèn đỏ, đôi mắt đen lấp lánh của hắn bị nhuộm đến mê hoặc, đôi môi đỏ mỏng cũng trở nên hấp dẫn đến kỳ lạ.
Cô gái lả lơi với thân hình nóng bỏng ngồi cạnh ngay tức khắc bị nụ cười của hắn hớp hồn. Đôi tay cô ta đặt lên bờ vai dài rộng, nhẹ nhàng mơn trớn những bắp thịt vừa săn chắc vừa dẻo dai, rồi ỡm ờ ngả người về phía hắn, khoe vòng một đầy đặn, quyến rũ…
Nhưng thật tiếc, ánh mắt của An Dĩ Phong bỏ qua cơ thể quyến rũ ấy, chăm chú nhìn Hàn Trạc Thần.
“Phong…” Hàn Trạc Thần nhả một làn khói dày đặc, sau ba tiếng đồng hồ im lặng cuối cùng cũng mở miệng. “Chú đã thử ham muốn một cô gái chưa?”
“Mẹ kiếp! Anh kể chuyện cười càng ngày càng nhạt.”
“Ý anh là vì yêu… mà chiếm hữu một cô gái ấy.”
“…”
An Dĩ Phong với tay lấy một điếu thuốc, cô gái ngồi bên cạnh châm lửa cho hắn.
Hắn hít một hơi, cười nhạt. Mẹ kiếp… thuốc lá đúng là một thứ hữu dụng, nó có sức hấp dẫn với cả những gã đàn ông đang sầu cảm.
Hàn Trạc Thần mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên những ánh đèn xanh đỏ nhảy nhót trong hộp đêm.
“Tất cả những thứ kích thích anh đã đều thử qua, chỉ có duy nhất một điều chưa bao giờ thử, đó là lên giường với người phụ nữ mà anh yêu.”
“Em thử một lần rồi…”
Nhớ lại cái đêm cơ thể mảnh mai ấy run rẩy trong vòng tay hắn, cứ mặc cho hắn chiếm hữu, hắn bỗng có cảm giác như dòng máu nóng trong cơ thể mình lại trào lên, cổ họng cứ khô rát không nói nên lời. Phải cố hắng giọng hai lần hắn mới nói được: “Cô ấy ôm em và nói: Em yêu anh! Lúc ấy… mẹ kiếp… có chết vì cô ấy em cũng cam lòng”.
“Vậy à? Thế sao chú lại từ bỏ?”
An Dĩ Phong gượng cười, chuyển sang chủ đề khác: “Sợi dây thần kinh nào đó của anh bị đặt nhầm chỗ à? Sao hôm nay lại hỏi câu chán ngắt đó?”.
“Anh cũng chẳng hiểu nữa, cảm giác này thật đặc biệt… rõ ràng là biết rằng mình nên làm gì, không nên làm gì, nhưng cứ nhìn thấy cô ấy là lại chẳng biết gì nữa, mà cũng không muốn biết nữa!”
“Anh Thần… cảm giác chết tiệt này chính là tình
yêu rồi!”
Hàn Trạc Thần không tỏ vẻ ngạc nhiên, như đã biết trước câu trả lời này rồi.
“Chuyện tình cảm, anh em mình không thể dính vào!” An Dĩ Phong nói. Đây là câu mà trước kia Hàn Trạc Thần từng nói với hắn.
“An Dĩ Phong, khả năng hình dung sự vật của chú thật kém, cái chết tiệt ấy khác hoàn toàn với ma túy…”
“Đúng là không hề giống nhau, ma túy bỏ là bỏ, đã bỏ rồi thì không muốn thử lại nữa…”
An Dĩ Phong không muốn nói tiếp, kỳ thực, chất độc trong thuốc phiện dù có làm ta đau đến chết cũng chỉ là tức thời, còn “chất độc” của tình cảm thì ngấm vào tận xương tủy, cả cuộc đời không thoát khỏi nỗi nhớ mong và hối hận.
Điếu thuốc cháy đến kẽ tay An Dĩ Phong từ bao giờ, ngón tay nhói đau khiến hắn quay về với thực tại. Hắn ngồi thẳng dậy, dụi tắt điếu thuốc, rồi lại cười bỡn cợt trêu Hàn Trạc Thần: “Khi nào rảnh đưa em đi xem cô gái ba đầu sáu tay có thể khiến núi băng ngàn năm này thành nước nhé”.
“Chú từng gặp rồi.” Hàn Trạc Thần nói, nhìn xuống, ánh mắt tràn đầy yêu thương, sự cương nghị lạnh lùng trong hắn như tan biến.
“Một năm trước, chú đã gặp cô ấy…”
“Cái gì?” An Dĩ Phong nhảy bật dậy. “Anh đừng nói với em đó là cô gái chưa đến tuổi vị thành niên ấy nhé.”
“Đúng đấy!”
“Anh! Anh… không phải là bị biến thái đấy chứ?”
“…”
Hàn Trạc Thần nhìn hắn với ánh mắt như muốn nói: “Chú nói lại lần nữa xem”.
“Anh Thần, nó chỉ đáng tuổi con gái anh thôi.”
“Nó chính là con gái anh đấy.”
“Như thế mà được à?!”
An Dĩ Phong nhìn Hàn Trạc Thần, ánh mắt đầy vẻ
kinh ngạc.
“Mẹ kiếp! Ngày ấy chú nên lấy Tư Đồ Thuần!”
“Có phải muốn lấy là được đâu!”
Đúng vậy! Cô ấy sẽ không lấy hắn…
Cho dù cả đời hắn không lấy ai ngoài cô ấy đi chăng nữa thì cô ấy cũng sẽ không lấy hắn.
Vì vậy hắn chỉ có thể chọn cách từ bỏ.
Lúc từ bỏ, hắn nghĩ rằng nó rất dễ dàng.
Lúc nhớ nhung, hắn nghĩ rằng sẽ nhanh quên lãng.
Lúc nhìn thấy cô ấy hạnh phúc, hắn nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi.
Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần thấy bóng dáng của một nữ cảnh sát là hắn lại chăm chú nhìn theo, rồi tưởng tượng Tư Đồ Thuần đang ở trước mắt…
“Trên đời này thiếu gì con gái, tại sao lại đi yêu một nữ cảnh sát chứ?” Hắn không nhớ là ai đã hỏi hắn câu này.
Lúc đó hắn đã trả lời: “Thú vị!”.
Đúng thế, vô cùng thú vị, bây giờ nghĩ đến, dù tim đau nhói, nhưng hắn vẫn mỉm cười, nhớ lại một tình yêu ngọt ngào đến say đắm lòng người…
Câu chuyện này bắt đầu từ cách đây rất lâu rồi, khi ấy An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần chưa tròn mười tám tuổi…

内容简介:
假如安以风不算男人,这个世界没人敢说自己男人!
假如安以风不算妖孽,那么,这个世界没有妖孽……
他,是这样一个男人——驰骋黑道十五年,谁敢与他一言不合,以后都别想开口说话。
他嚣张跋扈,横行无忌,他孑然一身,了无牵挂,但他却不知道,在无光的角落,有个女人一直在默默爱着他……

Link Đọc

 

Link Bản Trung

 

Ebook

prc epub

洞房花烛隔壁 / 洞房花烛,隔壁 ( Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

描述
2012感人至深的都市童话
谱写一曲悲情的大阪恋歌
隔壁住着美男师兄
她引狼入室,被吃干抹净不留骨头
可一纸婚事,她居然被“小三”?!
三年后,为救未婚夫脱离牢狱,她再次将自己送到了他面前……
内容简介
国际饭店总统套房,她为救未婚夫脱离牢狱,别无选择地接受了一场权与色的交易,而交易的对方正是她最憎恨的男人,叶正宸……
三年前,她与他同在异国他乡,就读同一所医学院,更巧的是他们的公寓只隔了一道墙。在暴风骤雨的夜晚,酒精让他们挣脱了理智的束缚,他的爱像是骤然点燃的烟火,绚烂璀璨。
然而,烟火的绚烂只有短短的一瞬。叶正宸与另一个女人鲜红的结婚证书彻底粉碎了她对爱情的幻想,从此,“爱情”两个字成为她午夜梦回里最痛苦的梦魇……
三年后,命运让她与叶正宸再次重逢,她得知了一个惊人的秘密,原来叶正宸的婚姻另有隐情……

Không ai thực sự biết rõ về Diệp Chính Thần. Diệp Chính Thần – sinh viên y khoa của trường đại học Osaka, một anh chàng lăng nhăng thích cặp kè với những cô gái đẹp trên chiếc xe ô tô đắt tiền hay Diệp Chính Thần – một quân nhân lạnh lùng ẩn chứa nhiều bí mật? Cả Bạc Băng cũng vậy, dù anh có nói cô hãy tin anh như thế nào, bất chấp tình yêu cô dành cho anh ra sao thì vẫn không thể xóa nhòa đi hiện thực rằng anh đang che giấu cô quá nhiều thứ.
Hôm nay xuất hiện một cô vợ của anh, liệu ngày mai có lộ ra thêm những bí mật động trời nào khác? Quá mệt mỏi với mối quan hệ không rõ ràng này, Bạc Băng đã quyết định từ bỏ, cô sẽ về nước, sẽ quên anh. Cô bắt mình phải quên anh đi. Nhưng Diệp Chính Thần có thể quên được không? Đứng bên ngoài cửa hàng váy cưới nhìn người phụ nữ mình yêu đang cười hạnh phúc với người khác, anh có thể quên được không? Liệu bây giờ anh trở lại, dùng mọi thủ đoạn có thể kéo cô quay trở về?
Nếu cô tin tưởng, lời nói “anh yêu em” là sự thật…
Nếu cô tin tưởng, những tổn thương anh mang đến cho cô không phải là anh cố ý….
Nếu cô tin tưởng, những nỗi đau mà anh không thể nói thành lời tựa như những tế bào độc bệnh lan truyền toàn thân….
Thì liệu cô và anh có bỏ lỡ khoảng thời gian ba năm của cuộc đời???

 

Trung

Link Đọc

Ebook

PRC ; EPUB

Nhạc

天香 ( Thiên Hương ) – 安以轩 ( An Dĩ Hiên )

Album : I’m天秤座