MEET THE ROBINSONS

Meet the Robinsons là một phim hoạt hình máy tính sản xuất năm 2007 bởi Walt Disney Animation Studios và phát hành bởi Walt Disney Pictures vào ngày 30 tháng 3, 2007. Phim được phát hành tại Hoa Kỳ và Anh dưới định dạng tiêu chuẩn, riêng tại Hoa Kỳ có thêm các định dạngDisney Digital 3-D. Bộ phim dựa trên tiểu thuyết A Day with Wilbur Robinson, của William Joyce. Ban đầu, bộ phim có cùng tên với tiểu thuyết. Các diễn viên lồng tiếng gồm có Jordan Fry, Harland Williams, Tom Kenny, Steve Anderson, Laurie Metcalf, Adam West, Tom Selleck và Angela Bassett. Nó được phát hành dưới dạng DVD-Video và Blu-ray vào 23 tháng 10, 2007.

NỘI DUNG :

Lewis là một nhà phát minh trẻ tuổi sống trong một nhà trẻ mồ côi, chưa có ai nhận nuôi. Tin rằng mẹ ruột là người duy nhất thực sự yêu mình, cậu quyết định chế tạo một chiếc máy có thể quét trí nhớ để tìm ra bà. Tuy nhiên, vì cậu dành quá nhiều thời gian vào đó nên đã làm cho người bạn cùng phòng Michael “Goob” Yagoobian không ngủ được. Sau đó, Goob ngủ quên trong một trận đấu bóng quan trọng.

Khi Lewis mang chiếc máy đến hội chợ khoa học ở trường, cậu gặp Wilbur Robinson, một đứa trẻ bí ẩn tự giới thiệu rằng mình là một “cảnh sát thời gian” đến từ tương lai. Wilbur nói rằng một người đàn ông đội mũ quả dưa đã ăn trộm một máy thời gian mà Wilbur phải lấy lại. Lewis sau đó giới thiệu chiếc máy quét với các giám khảo, nhưng nó không hoạt động mà tung từng mảnh, khiến mọi thứ trở nên hỗn độn. Buồn giận, Lewis rời khỏi hội chợ trong khi Gã Đội Mũ Quả dưa cùng với chiếc mũ quả dưa – thực chất là một robot mang tên Doris – sửa và lấy trộm chiếc máy quét.

Wilbur theo Lewis về nhà trẻ mồ côi và yêu cầu Lewis sửa lại chiếc máy quét. Lewis nói cậu chỉ làm thế nếu Wilbur chứng minh được điều mình nói, và Wilbur chứng minh bằng cách đưa Lewis đến tương lai bằng chiếc máy thời gian thứ hai. Khi họ đến nơi, Lewis không muốn quay trở về hiện tại, nói rằng cậu có thể dùng chiếc máy thời gian này mà không cần phải sửa máy quét. Lewis và Wilbur cãi nhau và làm rơi chiếc máy thời gian. Wilbur bảo Lewis sửa chiếc máy, và Lewis ra điều kiện là sau đó cậu phải được đưa về quá khứ để được nhìn thấy mẹ mình. Wilbur miễn cưỡng đồng ý và giấu Lewis trong garage, nhưng sau đó cậu cũng thoát ra ngoài và gặp mọi người trong gia đình kỳ lạ của Wilbur, chỉ trừ Cornelius, bố Wilbur.

Theo Wilbur và Lewis đến tương lai, Gã Đội Mũ Quả dưa và Doris tìm cách bắt cóc Lewis nhưng không thành. Trong lúc đó, gia đình Robinson có ý muốn nhận nuôi Lewis, nhưng thay đổi ý định khi biết cậu đến từ quá khứ. Wilbur sau đó thừa thận là đã nói dối Lewis khi nói là sẽ đưa cậu về quá khứ. Căm phẫn, Lewis bỏ chạy và gặp Gã Đội Mũ Quả dưa. Ông ta nói rằng, Lewis chính là Cornelius và ông ta là Goob, bạn cùng phòng Lewis năm xưa. Sau khi thua trận bóng quan trọng năm xưa, Goob trở nên đau khổ tới mức chẳng ai dám nhận nuôi và ở lại trong nhà trẻ mồ côi cho đến khi nó đóng cửa. Doris là “DOR-15,” một trong các phát minh lỗi của Lewis và đã bị hủy bỏ. Cả hai mắng Lewis vì sự không may của họ và quyết định sẽ hủy hoại sự nghiệp của Lewis bằng cách cướp chiếc máy quét trí nhớ và nhận rằng họ đã tạo ra nó.

Gã Đội Mũ Quả dưa và Doris lên đường về hiện tại bằng chiếc máy thời gian lấy trộm, biến tương lai thành một thế giới không có Wilbur và thống trị bởi các bản sao của Doris. Lewis phát hiện rằng sau khi lấy được chiếc máy quét, Doris đã phản bội và biến loài người thành những nô lệ không còn biết suy nghĩ. Lewis sửa chiếc máy thời gian thứ hai, quay về để đối mặt với Doris và tiêu diệt nó bằng cách hứa sẽ không bào giờ phát minh ra nó, và phục hồi lại thế giới tương lai.

Trở về thời điểm của Wilbur, Lewis cuối cùng cũng gặp được Cornelius, người giải thích rằng chiếc máy quét trí nhớ đã bắt đầu sự nghiệp thành công của họ. Lewis quyết định trở lại hội chợ khoa học, nhưng Wilbur nói có điều cần làm trước: như đã hứa, Lewis sẽ được đưa về lúc người mẹ bỏ cậu lại trước cửa. Lewis gần như đã ngăn chặn bà bỏ đứa trẻ lại, nhưng quyết định thôi, và giải thích với Wilbur rằng hiện tại cậu đang có một gia đình rồi.

Wilbur đưa Lewis về thời điểm của cậu. Lewis đến hội chợ khoa học, nhưng dừng lại một chút để gọi Goob dậy, vừa đúng lúc bắt được quả bóng thắng và kết thúc trận đấu. Đến hội chợ, Lewis xin một cơ hội thứ hai để biểu diễn phát minh của mình, và lần này thành công. Cậu được Lucille, một trong các giám khảo, cùng với chồng bà là Bud – người đặt tên cho cậu là “Cornelius” – nhận nuôi. Khi Lewis rời khỏi nhà trẻ mồ côi, cậu tạm biệt Goob, lúc này cũng đang rời nhà trẻ cùng với gia đình của cậu, cầm trên tay chiếc cúp của mùa bóng. Bộ phim kết thúc với câu nói của Walt Disney, chứa thông điệp của Lewis/Cornelius : “Keep Moving Forward.”

Diễn Viên : 

  • Jordan Fry vai Lewis
  • Wesley Singerman vai Wilbur Robinson
  • Steve Anderson vai Gã Đội Mũ Quả dưa, Ông Bud, Anh họ Tallulah
  • Nicole Sullivan vai Franny Robinson
  • Harland Williams vai Carl
  • Angela Bassett vai Mildred
  • Matthew Josten vai Michael “Goob” Yagoobian
  • Laurie Metcalf vai Lucille Krunklehorn
  • Ethan Sandler vai DOR-15 (Doris), Chú Fritz, Dì Petunia, Chú Dimitri, Chú Spike, Anh họ Laszlo, CEO của InventCo
  • Don Hall vai Chú Gaston, Huấn luyện viên
  • Kelly Hoover vai Dì Billie
  • Adam West vai Chú Art
  • Tom Kenny vai Ông Willerstein
  • Tracey Miller-Zarneke vai Lizzy
  • Joe Mateo vai Tiny
  • Aurian Redson vai Frankie ếch
  • Jamie Cullum vai Frankie ếch (giọng hát)
  • Jessie Flower vai Franny lúc trẻ
  • Tom Selleck vai Lewis “Cornelius” Robinson
  • Paul Butcher vai Stanley
  • Daniel Hansen vai Lewis lúc trẻ
  • Dara McGarry vai người tiếp khách của InventCo, Bà Harrington
  • John H. H. Ford vai Ông Harrington
  • Nathan Greno vai Lefty

Các diễn viên khác: Cameron Covell, Cooper Cowgill, David Cowgill, Makeena Cowgill, Terri Douglas, Jackie Gonneau, Mick Hazen, Shannon O’Connor, Jordan Del Spina, Lynwood Robinson,Grace Rolek, Greyson Spann, Krista Swan, và Fred Tatasciore.

OST :

Album soundtrack được phát hành bởi Walt Disney Records và 27 tháng 3, 2007. Những ca/nhạc sĩ đóng góp vào album, ngoài Danny Elfman còn có Jonas Brothers, Rufus Wainwright, Rob Thomas, Jamie Cullum, The All-American Rejects, và They Might Be Giants. Bài hát “Little Wonders”, thu bởi Rob Thomas, đã đạt vị trí #5 trên bản xếp hạng Billboard AC. Mặc dù bài “This Much Fun” của Cowboy Mouth được giới thiệu trong đoạn phim giới thiệu, nó không có mặt trong phim cũng như trong soundtrack.

Danh sách bài hát:

  1. “Another Believer” – Rufus Wainwright
  2. “Little Wonders” – Rob Thomas
  3. “The Future Has Arrived” – The All-American Rejects
  4. “Where Is Your Heart At?” – Jamie Cullum (sang tác bởi Wainwright)
  5. “The Motion Waltz (Emotional Commotion)” – Rufus Wainwright
  6. “Give Me the Simple Life” – Jamie Cullum
  7. “The Prologue” (Nhạc)
  8. “To the Future!” (Nhạc)
  9. “Meeting the Robinsons” (Nhạc)
  10. “The Science Fair” (Nhạc)
  11. “Goob’s Story” (Nhạc)
  12. “A Family United” (Nhạc)
  13. “Pop Quiz and the Time Machine Montage” (Nhạc)
  14. “The Evil Plan” (Nhạc)
  15. “Doris Has Her Day” (Nhạc)
  16. “Setting Things Right” (Nhạc)
  17. “There’s a Great Big Beautiful Tomorrow” – They Might Be Giants
  18. “Kids of the Future” – Jonas Brothers

Bài “This Much Fun” của Cowboy Mouth được giới thiệu trong đoạn phim giới thiệu nhưng không có mặt trong phim cũng như trong soundtrack.

Đạo diễn Steve Anderson
Sản xuất
  • Dorothy McKim
  • John Lasseter
Kịch bản
  • Jon A. Bernstein
  • Michelle Spritz
  • Nathan Greno
Câu chuyện William Joyce
Diễn viên
  • Jordan Fry
  • Harland Williams
  • Tom Kenny
  • Steve Anderson
  • Angela Bassett
  • Laurie Metcalf
  • Adam West
  • Tom Selleck
  • Nicole Sullivan
Âm nhạc Danny Elfman
Dựng phim Ellen Keneshea
Studio Walt Disney Animation Studios
Phát hành Walt Disney Pictures
Công chiếu 23 tháng 3, 2007 (Anh)
30 tháng 3, 2007 (Mỹ)
Thời lượng 95 phút
Quốc gia Mỹ
Ngôn ngữ Tiếng Anh
Doanh thu $169.333.034

步步惊心 ( Startling by Each Step / Bộ Bộ Kinh Tâm ) – 桐华 ( Đồng Hoa )

步步惊心 ( Startling by Each Step / Bộ Bộ Kinh Tâm )

【内容简介】
2005年,深圳
华灯初上的街道,比白天多了几分妩媚温柔,张小文身着浅蓝套装,在昏黄的灯光下显得有些疲惫。刚进楼门却想起浴室的灯泡坏了,忙转身向楼旁的便利店走去。
开门,打灯,踢鞋,扔包,一气呵成。张小文从阳台上把沉重的梯子一点点挪到浴室,试了试平衡,小心翼翼上了梯子,突然脚一滑,“啊”的一声惊叫,身子后仰重重摔倒在瓷砖地上,一动不动。
清、康熙43年,北京
湖边景亭的走道,面对面站着两位十三四岁的姑娘。穿鹅黄衫子的已是赏完湖景,正欲下楼,着浅蓝衫子的也就差着两步,即可上到亭间欣赏美景。但楼梯较窄,一人走富裕,却绝不能两人同行。双方又都不想让路。二人同时提脚,迈步,挤在了一起,浅蓝衫子的小姑娘因在下方不好用力,脚一滑,“啊”的一声从楼梯滚下,摔落地上,一动不动。
《步步惊心》有感
步步惊心,一步一惊,步步有情,步步有泪,却也步步滴血。
远处的藏歌唱得也许才是最好的方式:
第一最好不想见,如此便可不相恋。
第二最好不相知,如此便可不相思。

6DFFD9E4BE0C991D22FE5320F399483F

Năm 2005. Thâm Quyến.
Phố phường lên đèn nom lung linh êm ả hơn ban ngày đôi chút. Dưới ánh đèn vàng vọt, trông Trương Tiểu Văn mệt mỏi thấy rõ trong bộ đồ lam nhạt. Đang định bước vào cổng, sực nhớ bóng điện phòng tắm đã hỏng, cô vội quay sang tiệm tạp hóa bên hông tòa nhà.
Làm một lèo mở cửa, bật đèn, đá giày, quăng túi xách xong, Tiểu Văn nhích cái thang nặng trịch từ bao lơn vào phòng tắm, chỉnh cho thăng bằng rồi sè sẹ leo lên. Thình lình cô trượt chân, chỉ kịp “A” một tiếng kinh hãi là đã ngã ngửa ra sau, người nện đánh thình xuống sàn gạch, bất động.
oOo
Nhà Thanh, năm Khang Hy thứ 43. Bắc Kinh.
Trên lối lên đình ngoạn cảnh hồ, có hai cô bé luống mười ba mười bốn tuổi đứng đối mặt nhau. Cô bé vận áo dài màu hoàng yến đã vãn cảnh xong, đang định đi xuống, cô bé áo lam nhạt thì sắp sửa đi lên. Thang lên đình tương đối hẹp, một người đi thoải mái, nhưng hai người cùng đi thì không thể vừa. Đôi bên đều không muốn nhường đường, cả hai cùng nhấc chân, cất bước, hích nhau mà qua. Cô bé áo lam nhạt vì đứng dưới thấp nên kém thế, thành ra trượt chân, chỉ kịp “A” một tiếng là lăn tòm xuống gác, ngã thịch ra nền đất, bất động.

Giới thiệu :
Nguyên bản phồn hoa đô thị thành phần tri thức nữ tử xuyên qua sau trở thành quật cường, bốc đồng “Liều Mạng Thập Tam Muội” Nhược Hi. Nàng mang theo đối Thanh sử hiểu rõ cuốn vào trận này cửu vương đoạt đích tranh đấu trung, không ngừng mà cùng vận mệnh đấu tranh hoặc thỏa hiệp. Nàng biết rõ lịch sử hướng đi, cũng biết đứng ở ai một bên mới là sáng suốt lựa chọn, nhưng này lí có nàng khắc sâu yêu người, vì thế, nàng chỉ có thể khắp nơi kinh doanh, Bộ Bộ kinh tâm. 

Rốt cuộc Khang Hi sẽ cho Nhược Hi an bài như thế nào tương lai? Nam nhân được làm vua thua làm giặc trong lúc đó, hội dung kế tiếp nữ nhân dấu ấn sao? Nhược Hi cuối cùng lựa chọn là ôn nhuận như ngọc Bát A Ca, vẫn là mặt lãnh tâm nóng Tứ A Ca, hay là những người khác đâu? Kết cục vĩnh viễn ngoài dự đoán mọi người! Thỉnh đi theo Mã Nhĩ Thái · Nhược Hi đang tiến vào này yêu cũng kinh tâm, hận cũng kinh tâm chuyện xưa. 

Biên tập đề cử : 
Mười năm đến, ngươi có từng bị một đoạn tình yêu cảm động? Có từng vì một đoạn tình yêu rơi lệ? Cả năm linh đoạn ngôn tình chủ nghĩa mãnh liệt, cảm động sở hữu nữ tính tình yêu sách học. Mang theo ngôn tình giới yên lặng mười năm cảm động thổi quét mà đến, tác muốn ngươi chôn sâu đáy lòng kia một giọt tình yêu lệ, Nhược Hi là quật cường, bốc đồng nữ tử, cùng a ca đấu võ mồm, cùng cách cách đánh nhau, liên Khang Hi đều cười nói nàng là “Liều Mạng Thập Tam Muội” . Như vậy một cái nữ tử nguyên bản là phồn hoa đô thị một gã thành phần tri thức, lại nhân một cước đạp không mà xuyên qua thời không đường hầm. Nàng mang theo đối Thanh sử hiểu rõ tiến vào phong vân ngụy biến cung đình. Nàng biết bản thân không nên cuốn vào trận này cửu vương đoạt đích tranh đấu trung, vừa ý không khỏi mình, bởi vì nơi này có nàng sở yêu, cũng có yêu của nàng…
oOo

最好不相遇,如此便可不相聚

仓央嘉措

第一最好不相見,如此便可不相戀。

第二最好不相知,如此便可不相思。

第三最好不相伴,如此便可不相欠。

第四最好不相惜,如此便可不相憶。

第五最好不相愛,如此便可不相棄。

第六最好不相對,如此便可不相會。

第七最好不相誤,如此便可不相負。

第八最好不相許,如此便可不相續。

第九最好不相依,如此便可不相偎。

第十最好不相遇,如此便可不相聚。

但曾相見便相知,相見何如不見時。

安得與君相訣絕,免教生死作相思。

後來才曉得,貫穿整個步步驚心劇情的

「第一最好不相見,如此便可不相戀。

第二最好不相知,如此便可不相思。

First best not to each other, so can’t fall in love.
Second best not to know each other, so can’t miss.
The third best not to stay, so then you may not owe.
The fourth best not Xiangxi, so then you may not memories.
Fifth best not to fall in love, so then you may not give up.
Sixth best not relative, and so can not meet.
You should not mistake the seventh, so then you may not negative.
You should not promise the eighth, so then you may not continue.
Ninth best not to rely on each other so can not’ll stay.
X does not meet the best, so can not meet.

Đệ nhất tối hảo bất tương kiến,như thử tiện khả bất tương luyến.
Không gặp sẽ không mến.

Đệ nhị tối hảo bất tương tri,như thử tiện khả bất tương tư.
Không biết không tương tư.

Đệ tam tối hảo bất tương bạn,như thử tiện khả bất tương khiếm.
Không trao gửi sẽ không nợ.

Đệ tứ tối hảo bất tương tích, như thử tiện khả bất tương ức.
Không tiếc nuôí sẽ không nhớ.

Đệ ngũ tối hảo bất tương ái, như thử tiện khả bất tương khí.
Không gắn bó đã chẳng rời xa.

Đệ lục tối hảo bất tương đối,như thử tiện khả bất tương hội.
Không khác biết chẳng gần nhau.

Đệ thất tối hảo bất tương ngộ,như thử tiện khả bất tương phụ.
không gây ra lỗi lầm sẽ không phụ bạc.

Đệ bát tối hảo bất tương hứa,như thử tiện khả bất tương tục.
không đính ước đã chẳng nối tơ duyên.

Đệ cửu tối hảo bất tương y,như thử tiện khả bất tương ôi.
không phụ thuộc, không cần dựa dẫm.

Đệ thập tối hảo bất tương ngộ,như thử tiện khả bất tương tụ.
Không gặp gỡ sẽ không ở bên nhau.

Đãn tằng tương kiến tiện tương tri,tương kiến hà như bất kiến thời.
Nhưng đã gặp nhau thì liền quen nhau, như vậy chi bằng chẳng gặp.

An đắc dữ quân tương quyết tuyệt,miễn giáo sinh tử tác tương tư.
Thà rằng quyết tuyệt cùng chàng,  khỏi phải nói chuyện sinh tử rồi tương tư.

Bản Trung

Ốc Tiêu Team WordPress

 

Tiếp tục đọc

不能說的秘密 ( Secret / The Secret That Cannot Be Told )

叶湘伦(周杰伦饰演)与父亲相依为命,父亲(黄秋生饰演)是淡江艺术中学的训导
桂纶镁饰演的路小雨
桂纶镁饰演的路小雨
主任,湘伦自小在他的培养下,拥有非凡的音乐才华。这天是湘伦转读淡江艺术中学的第一天,当他跟着同学晴依参观校园时,突被一段神秘的钢琴乐曲吸引。湘伦随着琴音引领,走进一间旧琴房,发现弹琴的是一位清秀脱俗的女生路小雨(桂纶镁饰演),两人虽然没有交谈,但在四目交投之间,双方都泛起微妙的感觉。
原来小雨是湘伦的同班同学,似乎小雨上课时还总是迟到,而已经在百年琴房引起对方注意的两人的感情不知觉间迅速深化,在并不漫长的相处中达到了互相分享秘密的阶段;但每当湘伦问及那天在百年琴室所听到的神秘乐曲时,小雨总是回答:“这是一个不能说的秘密……”一段充满浪漫悬疑的爱情从此开始……
最后湘伦发现小雨跟他不是一个时代的人,他们整整相差了20年。小雨也是湘伦爸爸的学生。在小雨读书时候,有一天,突然发现音乐教室的钢琴底下有一本乐谱。那本乐谱的名字就叫做《Secret》,乐谱上面还说如果把这段钢琴曲子快速弹奏完毕之后第一眼就决定了缘分。小雨一遍弹奏,其自身便进入时空变换之“场”。不知不觉,她来到了20年后。在同一间教室,她第一个就看见了被音乐吸引过来的湘伦。
湘伦班上还有一个女生喜欢湘伦,但因为只有湘伦能看见小雨,所以当湘伦示意同学把字条传给最后一桌的小雨的时候,字条却传到了在同学眼里是最后一桌的晴依,以至于湘伦约到的不是小雨而是晴依。那天晚上湘伦闭上眼睛以为是小雨来了,就示意要她吻他,当晴依吻湘伦的时候,不巧这时候正好被小雨看见了。她以为是湘伦已移情别恋。痛伤之余几个月都没有去学校。那是小伦传了纸条之后,有两个镜头:一个是读纸条时的手, 一个是小雨抬起头看着小伦笑 。其实看纸条的就是晴依,画面上的是她的手 然后小伦回头是想看小雨,小雨也抬头看小伦,根本不知道有纸条传给她,而且那些同学根本不知道小雨存在,怎么把纸条传给她呢,所以也只有传给晴依了。
湘伦找小雨找了好久,但是因为小雨进入未来后第一眼看到的是大勇,所以看两个有情人终于未能见面冰释误会,小雨随后来到了旧琴房,弹起了那首《Secret》又回到了20年以前的生活中。路小雨告诉了叶湘伦的父亲
周杰伦饰演的叶湘伦
周杰伦饰演的叶湘伦
这件事情,但所有人都认为小雨有精神病。小雨的妈妈甚至还专门买了治疗精神病的药给小雨吃。同时她在学校也受到了同学的肆意嘲笑。一个同学在课间竟写小纸条给小雨问她20年后的浪漫爱情中失身了没有。小雨难过极了。回到家里再也不肯去学校了。
湘伦跟小雨在一起的时候曾经对小雨说过,“毕业典礼上,我要为你演奏”。到了小雨毕业的时候,湘伦的爸爸来到小雨家里找小雨,希望她能参加毕业典礼。小雨想起了湘伦说过的话。和湘伦的爸爸合影完后,便再次去了钢琴教室。弹奏《Secret》让她再次来到了20年后,并出现在了湘伦的毕业典礼上。听到了湘伦为她弹奏的《天鹅》。正在这时候舞台上的湘伦发现了他寻找了5个月的小雨。小雨发现湘伦看着她,回身便走。湘伦钢琴还没有弹奏完毕就也跟着跑出去追小雨。湘伦追到她后抱住她说:“你不要消失了好不好?”湘伦的爸爸也追了出来,呵斥他要他继续参加典礼。湘伦回身要小雨在教室里等他。这个时候不巧又被小雨看见了晴依借给湘伦的幸运手链。小雨想起了那天橄榄球赛的对话,误以为湘伦与晴依在一起了,伤心之下又回到了20年以前。
湘伦毕业典礼完毕后来到教室,只看见他的两个朋友在偷别人的东西。湘伦问他们是否看见了小雨。他们很奇怪。湘伦继续说“就是那个在舞会时和我一起跳舞的女孩子”。他们听后都很惊讶,“舞会时,你明明是一个人在跳啊。”湘伦也想起了那天舞会后,有女生对他说,“下次如果没有舞伴,可以来找我啊。”又想起小雨的确是有些奇怪——为什么她都没有朋友,也没人理她,而且她还不准湘伦在学校的琴房弹那首《Secret》。思路一点点清晰,湘伦终于感到了小雨并不是个一般的女孩子,所有人都看不到她……湘伦情绪复杂地来到教室小雨的座位上回想他们的点点滴滴的美好。这时竟然看见了修正液凭空在桌子上出现“我是小雨,我爱你,你爱我吗?”等字样,他再也受不了失去小雨的刺激,疯狂写出“你在哪”,在湘伦想写“我也爱你”的时候立可白没有油了,湘伦拼命用笔尖刻出一颗心(看出拼命是因为心的最后一笔有个长长的尾巴。可能是太激动)。湘伦困惑极了,再次来到小雨家。他听到了《情人的眼泪》,又看到了那本《天鹅》,打开《天鹅》后,湘伦和小雨的妈妈看见了小雨在20年前画的湘伦。小雨的妈妈这才发现错怪小雨了。他感到很疑惑,这时小雨的妈妈从抽屉里拿出了小雨与小伦的爸爸的最后一次合影,湘伦飞快地赶回家里并从父亲那里了解到了关于小雨的事情。湘伦的父亲说:小雨是他20年前的学生,钢琴弹得很棒,就是有些喜欢胡思乱想,还说什么20年后喜欢一个男生的事情,他们都认为小雨是神经病。湘伦听后顿时明悟了这所有的一切,并马上跑去学校的音乐教室,琴房已成工地,到了拆琴房的最后关头,眼看时间就来不及了。他不惜被
图集
图集(12张)
划伤从窗户爬进去,用滴血的手指以最快的速度弹起了那首《Secret》。家里的湘伦爸爸看见了小雨留下的《Secret》乐谱,发现小雨在20年前就在乐谱的尾页写下了“……我爱你”等字眼,落款是“路小雨”,湘伦的爸爸又掀开了左上方折着的一角,竟看见了表白对象——叶湘伦!他这才知道,20年前的一切,都属误会,小雨真的爱着一个未来的年轻人,而且那就是自己现在的儿子!他猜到了刚刚突然离去的小伦会做什么,更知道工地的危险,被深深震动的他以最快的速度向学校跑去。而与此同时,湘伦弹奏到了最后一段,在百年钢琴伴琴房毁灭的前一瞬终于来到了20年前小雨的世界……小伦在教室里找到了小雨,但是小雨似乎不认得小伦。(大家在斗琴那段可以知道,叶湘伦有很高的模仿能力,而且弹琴可以弹得非常的快。就因为弹得太快了,所以叶湘伦来到了小雨还不认识他的时候)在最后1979年的毕业照上,却出现了小伦。也就是说因为某种原因,小伦出现在了那个年代,并不像小雨那样只被一个人看到。至于结尾,作者以极简短的几个镜头来述说,留给了观看者太多的空白,后来的一切,未知,或者每个人心中都有一个结尾。这也成了电影耐看的原因。
但不得不说的是在不能说的秘密的MV中,最后小伦与小雨还是隔开了20年的情节。应该是指周杰伦和那个什么也不知道的小雨生活在了一起,但内心真正思念的是那个和他有过一段共同的美好回忆的小雨,因而周杰伦改变了历史后,他便成为了剧中唯一一个记得这件事的人了。那个有着这段记忆的小雨,也永远不可能回来了。或许,他真正思念的,是曾经和小雨在一起的那段日子吧。
《Secret》的原文就已经预示了路小雨和叶湘伦的结局:
“跟随着音符踏上旅程,第一眼就决定了缘分。当旅途走到了末路时,回路藏在急速的音律里。”
跟随着音符踏上旅程,指的是路小雨的时光穿梭。
第一眼就决定了缘分,指的是小雨第一眼看到了叶湘伦,结果爱上了他。
当旅途走到了末路时,指的是两个出现了感情误会。
回路藏在急速的音律里,指的是当小雨要回到20年前的时候要以快速的旋律弹奏。
但是小雨并没有死,因为小伦去过20年后小雨的家里,她妈妈说:“这孩子不知道又跑去哪了。”
叶湘伦以更快的速度弹奏回到了小雨认识叶湘伦之前,又因为20年后的旧琴房已经被拆了,所以他们再也回
不去了。

 

Nội Dung :

Tiểu Luân (Châu Kiệt Luân đóng) là một tài năng piano xuất sắc vừa chuyển đến ngôi trường trung học vốn nổi tiếng với các tài năng âm nhạc chơi piano. Ngày đầu tiên đến trường, khi đi dạo quanh khu nhà với lịch sử hơn trăm năm, Tiểu Luân nghe thấy một giai điệu bí ẩn và tại đây anh đã phát hiện ra cô bạn Tiểu Vũ cùng lớp (Quế Luân Mỹ đóng). Khi hỏi về khúc nhạc này, Tiểu Vũ đã nói rằng đó là một “Bí mật không thể nói ra”.

Những buổi chiều đèo nhau trên chiếc xe đạp hay những lần đi chơi và ăn kem, những lần cùng đánh một bản nhạc trên cây đàn piano. Tình yêu của họ nảy sinh một cách tự nhiên. Tuy nhiên, vào một ngày, Tiều Vũ đột nhiên biến mất. Tiều Luân đi tìm cô ở tất cả những nơi anh và cô thường đến, hỏi tất cả những người biết cô… nhưng tất cả những gì anh nắm được chỉ là cái tên của cô. Và anh bắt đầu cuộc hành trình đi tìm người yêu…

Liệu rằng Tiểu Luân có thể tìm được Tiểu Vũ hay không? Sự thật Tiểu Vũ là ai, sự biến mất cũng như khúc nhạc bí ẩn cô thường chơi là gì? Mọi bất ngờ và thú vị sẽ chờ đón các bạn…

“Bí mật không thể nói với em”, bộ phim điện ảnh đầu tay của Jay sẽ ra mắt vào mùa hè năm nay. Những bức ảnh đầu tiên về bộ phim đã được trưng bày mới đây. Trong phim, Jay và Guay Lun Mei (Quế Luân Mỹ) đóng vai một đôi học sinh trung học yêu nhau. Trong phim, có cảnh hai người cùng chơi đàn piano (cả hai đều đánh thật). Vì Guey Lun Mei đã lâu không chơi đàn nên cô rất lo lắng khi quay cảnh này. Cô sợ mình sẽ mắc lỗi, nhưng Jay rất tâm lý, liên tục động viên, khích lệ cô. Lun Mei đã rất xúc động vì chuyện này.

Phim dựa trên mối tình thời trung học của Jay. Bộ phim cũng được quay tại chính ngôi trường của Jay, trường Dan Jiang. Jay đã mời quay phim của Hou Xiao Xian (đạo diễn Đài Loan), Lee Ping Bing để đảm bảo có được những thước phim đẹp nhất. Vì câu chuyện lấy bối cảnh cấp ba nên hầu hết các diễn viên đều mặc đồng phục. Đoàn làm phim đã mời nhà thiết kế phục trang của phim “Comrade, Almost a Love Story”, Wu Li Lu thiết kế và may đo trang phục cho từng diễn viên.

Mặc dù các bức ảnh đều không có cảnh diễn thân mật của Jay và Guey Lun Mei nhưng nụ hôn kéo dài 30 giây giữa hai người lại được công chiếu ở Liên hoan phim Cannes. Jay và Guey Lun Mei đóng những người người trẻ tuổi với tình yêu trong sáng. Đây là một trong những nét độc đáo của bộ phim. Trong suốt quá trình đóng phim, Guey Lun Mei nói cô đã không hề nhận ra rằng cuộc sống những năm trung học của Jay lại ấn tượng và thú vị đến thế cho đến khi kết thúc phim. Nhìn lại quãng thời gian học sinh của mình, cô cho biết cô chỉ toàn học. Cô đã rất ngạc nhiên vì sự khác biệt giữa thời học sinh của hai người.

Như một nốt nhạc bất ngờ, cô ấy tinh nghịch bước vào cuộc sống của tôi. Chuỗi ngày trong trẻo bất chợt trở nên dịu dàng và êm ái hơn khi có một ai đó cứ khẽ tựa vào lưng tôi mỗi giờ tan học về.

Tiểu Luân à, hình như cháu đang cười thì phải

Vòng xoay xe đạp như muốn kéo dài bất tận. Bất kì câu hỏi nào của tôi, cô đều trả lời “Đó là bí mật!”.
Đúng là bí mật. Vì tôi cũng chẳng biết sức mạnh nào khiến cho một đứa con trai vốn lầm lũi như tôi dám can đảm thách đấu với “hoàng tử piano” để giành lấy bản nhạc quý giá.
Bí mật. Khi tôi hay cười một mình, trong tim bỗng nhiên an bình khi có một ai đó cùng nghe bài nhạc cũ và chia sẻ nụ hôn đầu dưới ánh hoàng hôn.

Tại sao anh chỉ đánh đàn bằng một tay?
Vì anh muốn nắm tay em bằng tay còn lại!

Và bí mật, chẳng ai biết tôi và cô hay dõi mắt theo nhau dưới sân trường.

Nhưng, cũng là bí mật.
Cô ấy hiểu lầm. Và ra đi
Bí mật. Chẳng ai biết có một dấu lặng trong trái tim tôi. Rất lâu.

Cô bất ngờ trở lại trong ngày lễ ra trường.
Bí mật. Khi hai tên bạn thân của tôi nói rằng tôi đã khiêu vũ một mình cả buổi tối trong khi tôi nhớ rằng có một cô gái rất đáng yêu luôn nhảy theo tôi.
Bí mật. Khi tôi biết có một người mẹ nuối tiếc mỗi ngày vì đứa con gái đã ra đi.
Đột nhiên mọi ý nghĩ rối tung: một cô gái luôn luôn nói bí mật.
Và rồi, một dòng chữ nhạt nhoà xuất hiện nơi bàn học

Em là Tiểu Vũ. Anh có yêu em không?

Cha tôi đã hé mở sự thật của hai mươi năm về trước. Cô gái nhỏ với những ý nghĩ kì quặc, cô đã phải nghỉ ở nhà vì chứng bệnh tâm thần, và cuối cùng cô đã ra đi lặng lẽ trong ngày lễ tốt nghiệp.

Bản nhạc bí mật. Sự kết nối bí mật. Sự hy sinh bí mật. Và cuối cùng là một tình yêu bí mật.
Điều tôi có thể làm.
Tôi phải đến trường trước khi phòng piano bị dỡ bỏ.

Để chẳng ai còn có thể trêu ghẹo tình yêu của cô gái nhỏ.
Để cô chẳng phải tự nghi ngờ chính mình
Và để cô không phải chết trong cô độc.

Đó là điều tôi quyết tâm làm.
Và khi tôi có thể thực hiện được những điều ấy.
Tôi sẽ thì thầm với cô điều bí mật lớn nhất của riêng tôi.

OST

No. Title Lyrics Music Performed Length  
1. “Opening” (instrumental)   Terdsak Janpan   2’26”
2. “腳踏車” (Bicycle – instrumental)   Jay Chou & Terdsak Janpan   2’17”
3. “早操” (Morning Exercise – Piano)   Jay Chou Jay Chou 1’34”
4. “淡水海邊” (Seaside – instrumental)   Jay Chou   1’03”
5. “鬥琴” (Piano Duel Medley)   Chopin Jay Chou & Zhan Yuhao 1’13”
6. “湘倫小雨四手聯彈” (Xianglun & Xiaoyu Four Hands Piano Piece)   Jay Chou Chen Cheng Qi & Huang Wan Qi 0’38”
7. “Ride With Me” (instrumental)   Terdsak Janpan   1’26”
8. “父與子” (Father and Son – instrumental)   Jay Chou & Terdsak Janpan   2’15”
9. “情人的眼淚” (Lover’s Tears) Di Yi Du Fen Yao Su Rong 5’57”
10. “First Kiss” (instrumental)   Jay Chou   1’29”
11. “女孩別為我哭泣” (Girl, Don’t Cry for Me) Huang Junlang Jay Chou Huang Junlang 1’19”
12. “晴天娃娃” (Sunny Doll) Jay Chou Jay Chou Jessie Chiang 2’29”
13. “阿郎與阿寶” (Alang & Aba – instrumental)   Jay Chou & Terdsak Janpan   2’18”
14. “與父共舞” (Dance with Father – instrumental)   Terdsak Janpan   1’23”
15. “路小雨” (Lu Xiaoyu – Piano)   Jay Chou Jay Chou 1’37”
16. “The Swan”     Camille Saint-Saëns Jay Chou & Evergreen Symphony Orchestra 2’30”
17. “Flash Back” (instrumental)   Terdsak Janpan   3’16”
18. “Secret” (Piano – slow version)   Jay Chou & Terdsak Janpan Huang Wan Qi 1’05”
19. “Angel” (instrumental)   Terdsak Janpan   1’51”
20. “小雨寫立可白Ⅰ” (Xiaoyu’s Theme I – instrumental)   Jay Chou   1’13”
21. “小雨寫立可白Ⅱ” (Xiaoyu’s Theme II – instrumental)   Jay Chou   1’38”
22. “Secret” (Piano – extended version)   Jay Chou Zhan Yuhao 1’23”
23. “琴房” (Piano Room – instrumental)   Jay Chou & Terdsak Janpan   1’39”
24. “Ending” (instrumental)   Jay Chou   1’23”
25. “不能說的秘密” (Secret) Vincent Fang Jay Chou Jay Chou 4’56”

老婆,你好! ( Vợ ! Chào Em ) – 月下蝶影 ( Nguyệt Hạ Điệp Ảnh )

Giới thiệu tóm tắt:

Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt?

Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt?

Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống

Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh.

***

Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.

ĐỌC TRUYỆN TẠI NHÀ BẠN PINK LADY

CONVERT

Bản Tiếng Trung

 

与狼共枕 ( Ngủ Cùng Sói / Đồng Lang Cộng Chẩm ) – 叶落无心 ( Diệp Lạc Vô Tâm )

9273098-1363739752487

【文案】
十三年前,他杀了我父母哥哥。
十年前,他不知道我的身份将我收养。
四年前,他爱上我,对我说:“你是我的,你心里只能想着我!”
二年前,他在我刚失去了腹中的骨 时,只说了一句:“以后别让我看见你。”,把摔伤的我丢在医院。
现在,重逢,他却让waiter送来一张支票,“买”我陪他吃宵夜……
我明白,他是想我记住:他不会再对我付出感情。
可是……
可是……我依然爱他,因为他值得!
看到这里,也许你会觉得我傻,但是看文的大大都对我说:韩芊芜,你个没心没肺的女人,这样的男人你要是错过了,你会后悔一辈子!
看看,有无数女人比我还傻!!!

 听人说:女人如同一架钢琴,让一位名家来演绎,奏出的会是一支名曲。
  遇到一个普通人,至少会奏出一首流行曲。
  可如果碰上不会弹琴的人,恐怕就不成曲了……
  而我,不知道弹奏的人如何……
  总之,常常有人对我说:“你根本不必弹钢琴,只要坐在钢琴边,就如同莫扎特的乐曲般触动人心……”
  莫扎特!
  我最崇拜的作曲家就是他,不是因为他的乐曲动人,而是因为他能在苦难的生活中演奏出心灵的高贵与纯洁,他的一生得不到别人的抚慰,还愿意用甘露般的音乐去滋润别人的干涸!
  弹完了一小段莫扎特的乐曲,我款款起身施礼,对酒会的主角孟勳浅浅一笑。
  孟勳很绅士地牵起我的手,在我手背上印上一吻: “谢谢你的音乐!太美了,琴声和人……一样的美!”
  “谢谢!”我很客气地回应一个礼貌的浅笑。
  “给我一个机会好吗?”他握紧我欲抽回的手,宽大的掌心透着火热的温度,可惜温热不了我冷如寒冰的心。
  我笑着抽出手,很有礼貌地跟他致歉:“对不起,请你帮我转告Lucia,我有事先走了。”
  “我可以和钢琴一样带给你快乐和满足……”
  “钢琴从没有让我快乐过。”
  也许他永远不会想到:我一直在用钢琴忘记曾经的快乐!
  第N次拒绝完孟勳,我正欲离开,一个waiter迎过来,偷偷看看我身边的男主角,有些为难地双手捧上一张支票,结结巴巴对我说:“有位先生说……酒会结束后,想请您吃夜宵……”
  我冷冷扫了一眼支票,目光顿时被吸引,不是因为上面有数不清的零,而是那刚劲而飞扬的签名:“韩濯晨”!
  我震惊地看向四周,急切地搜索着记忆中的身影!
  只用了几秒钟,我就在角落的沙发上找到优雅依旧的他。
  两年没见,他没有丝毫改变,拥有着二十几岁男人的英挺俊美,三十岁男人的自信与霸气,四十岁男人内敛沉稳,不认识他的女人绝对猜不出他的年纪,甚至连我这个在他身边呆了八年的女人都总迷惑于他的年龄问题。
  他身边除了必不可少的几个很酷的保镖外,还有几个看似光鲜的男人聚在一起窃窃私语,看表情像是在打赌。
  那些人都在满脸好奇的看着我,期待地等着我的反映,唯独韩濯晨低垂着双眸望着手中的红酒杯,似乎完全不在意我的答案!
  我深吸了口气,让空气充满窒息的胸口。
  我接过支票,在上面写上我住的酒店和房间号,然后,打开手提包,拿出包里面值最小的十块钱,微笑着对waiter说:“麻烦你转告他,我对他很有兴趣……很希望他能来酒店陪我过夜……谢谢!”
  我估计我的话实在说的太露骨,不禁把waiter吓得傻掉,连一向从容应对各种局面的孟勳都惊得面色如灰。
  “芊芊!这种玩笑不能乱开的,尤其是跟他!”
  我根本无心在意孟勳想说什么,凝神地等待着韩濯晨的反映,紧张地连呼吸都忘记了。
  Waiter走到他身边,有些胆怯地捧上手里的东西,说了几句话。
  他几乎没有任何表情,只在接过十块钱和那张支票时,嘴角泛起似有若无的一丝讥笑。
  孟勳看见他的反应,更是担忧,忙伸手拉住正要回酒店的我:“芊芊!你闯了大祸了,他是韩濯晨!你知不知道?”
  “我知道,那又怎么样?”
  没有人比我更知道!
  “他可不是普通人。”孟勳压低声音跟我说:“他以前混黑道的时候,想要谁的命都没人敢阻拦,更别说是女人!只要是他看上的女人,不论是明星,还是名模……没人敢说‘不’字。”
  “……”我胸口有点闷,没有女人敢说“不”字,我从来不知道他做男人做到这份上,够风光的!
  “这些年,他改做正当生意,还是一样没有人敢招惹他,就连现在黑道最有势力的老大见了他都要叫他一声‘晨哥’!你敢得罪他,也太不知天高地厚了……以他的个性,要是让他知道你耍他,他肯定把你折磨得骨头都不剩……”
  孟勳见我不说话,以为我是被他吓到,忙安慰我说:“没关系,我帮你跟他解释一下。你好好跟他道个歉,他应该不会跟你计较!”
  不等我反驳,孟勳已经拉着我快步走过去,很客气地跟韩濯晨打了个招呼,自以为是地帮我解释说:“韩先生,对不起!我朋友很喜欢开玩笑,她不是认真的,您别在意!”
  韩濯晨淡淡地看了一眼他,看看我们牵着的手,又抬眼看着我,目光有些阴森刺骨:“这个玩笑一点都不好笑!”
  ……
  我也觉得不太好笑,不着痕迹抽出被孟勳握着的手。
  “两年没见,您还是这么年轻!”我甜甜地对他笑笑,展开双臂搂着他优美的颈项。
  拥抱着他的时候,我清楚地感觉到他肌肉的僵硬,我一时兴起,又在他双颊轻轻吻了两下,在他耳边用附近人都能听见的声音说:“我很想你……爸爸!”
  感觉到他刚放松的肌肉骤然一僵,我笑意更浓。
  正打算放开拥着他手,看看周围人震惊到什么程度。
  他忽然紧紧搂住我的腰,将我霸道地固定在他怀抱里,在我耳边轻声说:“我也是……”
  我还没来得及观察周围有没有人被我们吓得心脏病发,他抓住我的手臂将我拉出金碧辉煌的大厅……
  我最后一眼看见的是呆若木鸡的孟勳。
  我估计他要是知道接下来会发生什么事,一定比现在呆得还厉害!
  韩濯晨刚将我推进车里,立刻坐进来把我按在轿车的后座上,欺身压住我。
  他的司机见此情况,马上按了一个按钮,汽车的前后被一块黑幕隔开。
  狭小的空间里只剩下我们两个人急促的呼吸。
  韩濯晨捏着我的下颚,强迫我面对他冷酷的脸,声音阴寒刺骨:“我不是告诉过你,别让我再看见你……”
  “凭什么你说不见就不见?!我偏要回来,偏要让你看见!你不是恨我吗?我就要天天都让你看见我过的多好!你能把我怎么样?”
  “你说呢?”他火热的视线扫过我的胸口,我的腰和半搭在车座上的腿……
  我仍旧甜甜地笑着,手伸到背后拉开晚礼服的拉链,薄薄的黑色礼服顺着柔滑白皙的肌肤滑下来。
  “你想要我?随便啊,我无所谓……”
  我一颗颗解开他西服的纽扣,轻柔地摸到他腰间,解开他的腰带。“反正……也不是一次两次了,我也不在乎……”
  他捉住我的手按过头顶,压在我身上狠狠地吻上我的唇,唇舌纠缠的同时,我们的身体也在激情地纠缠,勾起彼此强烈的欲念。
  吻过后,他松开我的手,撩起我的长裙,扯下我里面的丝袜和内裤,接着曲起我的双腿……
  在没有任何前奏的情况下,他滚烫而硬挺的欲望毫不迟疑地挺进我的体内……
  “啊……唔……”我呻吟一声,在身体被胀满的一刻,那久违的脆弱与酸楚卷土重来……
  所有的坚强都在他激烈的抽动中瓦解。
  我深情地望着他,一如我的第一次,每一次……
  两年了,我以为我学会了坚强,学会了洒脱,学会了放弃,也学会了宽容!
  原来那只是因为没有他在我身边!
  他望着我,迷人的脸上因激情而泛起红晕,连一向幽深的眼底都染着彼岸花一样的绝艳。
  他附在我耳边,喘了口气,唤着我的名字:“芊芊……”
  “嗯……”我含笑看着他。
  被他抛弃,再抛弃,我还是如此渴望他能说一句:“我爱你!”
  哪怕只是一句!
  而他却在我耳边低吟:“这次你又想到什么好方法杀我了?!”
  我无望地躺在极度不舒适的座椅上,苦涩地笑着。
  我们之间真的再也回不去了……
  能回去的,大概也就只有记忆……

1345271401209073796_574_0

Bảy tuổi, cô bé Thiên Thiên phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ, anh trai chết dưới bàn tay trừng phạt của Hàn Trạc Thần…
Chín tuổi, cô bé trở thành con gái nuôi của Hàn Trạc Thần, sống bên kẻ thù, lòng chỉ có thù hận…
Mười một tuổi, cô ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn…
Mười ba tuổi, cô nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn…
Mười lăm tuổi, hắn nói cô là của hắn, và cô nhận ra những rung động đầu đời dành cho hắn…
Mười bảy tuổi, cô biết thế nào là giằng xé giữa yêu và hận.
Mười tám tuổi, hắn nói không muốn thấy cô nữa… và cô đã có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời rồi rời xa hắn…
Hai mươi tuổi, cô trở về để đối mặt với hắn… Tình yêu và thù hận? Cuối cùng, cô chỉ có thể chọn một mà thôi.
Vẫn là các nhân vật trong Hôn sói(ĐLCH), vẫn là giọng văn lôi cuốn, như có ma lực khi kể về câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và cổ tích giữa ông trùm xã hội đen và cô bé trong trắng, ngây thơ, ôm giữ mối hận thù, Ngủ cùng sói tiếp tục khiến người đọc phải nghẹt thở và hồi hộp khi theo dõi từng tình tiết trong truyện và chờ đợi một kết thúc đẹp cho chuyện tình nhiều bi thương này.

Hàn Trạc Thần

Những thứ tôi cần không nhiều…

Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại…

Đen là đen, trắng là trắng, chẳng thể nào trộn lẫn…

Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm… tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất… là em…

Nhưng là,

Mong rằng những lúc tôi trở về, em háo hức chạy ra đón tôi là vì đợi tôi về, mà không phải muốn nghe tin tôi chết.

Mong rằng những lúc tôi mệt mỏi, em pha cho tôi cốc cà phê ấm áp, mà không phải tìm cách độc chết tôi.

Mong rằng…

Hàn Thiên Vu

Năm em lên 7, anh phá nát gia đình em.

Năm em lên 9, anh trả lại cho em một mái nhà.

Năm em 15, anh nói em là của anh, mãi mãi phải ở bên anh.

Năm em 18, anh nói không bao giờ muốn nhìn thấy em nữa.

Có những lúc em tự hỏi mình, tình yêu và thù hận bên nào nặng hơn.

Trong những cơn mơ, em thấy máu của người thân…

Khi tỉnh lại, em thấy anh bên mình.

Có những thứ chẳng thể lựa chọn, mất đi rồi mới thấy quý báu đến chừng nào.

Có những thứ chẳng thể buông tay, cho dù trái tim của cả hai bên có ứa máu.

Vậy thôi, cứ như người ta nói, đời người có tí mấy đâu, yêu, và cứ yêu hết mình.

Mở đầu :

Đã từng nghe người nào đó nói: Phụ nữ giống như một cây dương cầm, nếu được biểu diễn dưới tay danh gia, sẽ tấu lên được một danh khúc. Gặp phải một người bình thường, ít nhất cũng đàn được một khúc nhạc phổ thông. Còn nếu kết quả lại đụng phải người không biết chơi đàn, e rằng dù là một khúc cũng chẳng hoàn thành được…

 

Còn tôi, người không biết đánh đàn thì sao…

Nói tóm lại, vẫn thường có người hay nói với tôi: “Em vốn chẳng cần phải đàn dương cầm, chỉ cần ngồi bên cây đàn thôi đã giống như một bản nhạc của Mozart chấn động lòng người…”

Mozart!

Đây chính là nhạc sĩ mà tôi kính trọng nhất trên đời này, không phải những bản nhạc của ông ấy động lòng người mà bởi vì ông có thể diễn tấu được những khúc nhạc từ trong tim, cao quý và thuần khiết, kể cả trong khi cuộc sống của ông thật sự khó khăn, khi trong cuộc sống ông không nhận được sự quan tâm của ai, vậy mà ông vẫn sẵn lòng dùng thứ âm nhạc ngọt ngào để làm ẩm ướt trái tim khô cạn của người khác.

Đàn xong một khúc nhạc ngắn của Mozart, tôi chầm chậm đứng dậy cúi chào, thoáng mỉm cười với Mạnh Huân, nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay.

Mạnh Huân thân thiết cầm lấy tay tôi, in một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Cám ơn âm nhạc của em! Rất tuyệt, cả tiếng đàn lẫn người… đều rất tuyệt!”

“Cám ơn!” Tôi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

“Em dành cho anh một cơ hội có được không?” Anh ta nắm chặt lấy bàn tay tôi đang định rút về, lòng bàn tay rộng lớn ấm nồng như lửa, chỉ tiếc là sự ấm áp đấy cũng chẳng thể sưởi ấm được con tim lạnh lẽo như băng của tôi.

Tôi cười rút tay lại, tạ lỗi với anh ta một cách lễ phép: “Xin lỗi, phiền anh giúp tôi chuyển lời với Lucia, tôi có việc phải đi trước.”

“Anh có thể mang lại cho em hạnh phúc và thỏa mãn giống như dương cầm vậy…”

“Dương cầm chưa từng mang lại hạnh phúc cho tôi.”

Có lẽ anh ta mãi mãi cũng không biết rằng tôi luôn luôn dùng dương cầm để quên đi hạnh phúc đã từng qua!

Đây là lần thứ n tôi cự tuyệt Mạnh Huân, đến lúc tôi đang muốn rời khỏi, một người waiter đến bên tôi, lén lút nhìn chủ nhân bữa tiệc đang đứng cạnh, hơi chút khó xử đưa tập ra tập séc trong tay, lúng túng nói với tôi: “Có một vị tiên sinh nói… sau khi tiệc rượu kết thức, muốn mời cô ăn bữa khuya…”

Tôi lạnh lùng liếc nhìn tập séc, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút, không phải là vì mặt trên của tập séc có không ít số 0, mà là chữ ký bay bổng cứng cáp kia: “Hàn Trạc Thần”!

Tôi kinh hoàng quay đầu nhìn quanh bốn phía, vội vàng tìm kiếm bóng hình trong trí nhớ.

Chỉ vài giây sau, tôi đã tìm được ông ta đang ngồi trên ghế sofa trong góc phòng, vẫn tao nhã như xưa.

Hai năm không gặp, ông ta chẳng hề có chút thay đổi, có sự tuấn tú và khôi ngô của chàng trai hai mươi, có khí phách và tự tin của đàn ông ba mươi, có sự trầm ổn khôn ngoan đàn ông bốn mươi, người phụ nữ nào không quen biết tuyệt đối sẽ đoán không ra tuổi của ông ấy, thậm chí ngay cả tôi, người phụ nữ ngây ngốc ở bên cạnh ông ta tám năm cũng khá mê muội trong vấn đề tuổi tác này.

Bên người ông ta ngoại trừ vài vệ sĩ trông rất lạnh không thể thiếu, thì còn có mấy tên nhìn như đàn ông thành đạt tụ tập lại một chỗ khẽ thì thầm với nhau, nhìn qua vẻ mặt của họ thì tựa như đang đánh cá gì đó.

Những người đó mang vẻ mặt tò mò nhìn tôi, mong đợi phản ứng của tôi, chỉ có mình Hàn Trạc Thần buông hàng mi xuống nhìn vào ly rượu vang trong tay, dường như hoàn toàn không để ý tới câu trả lời của tôi.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, để cho không khí tràn ngập khoang ngực.

Tôi nhận lấy tấm séc, viết lên mặt trên số phòng và quán rượu của tôi, sau đó mở túi xách ra, lấy ra tờ tiền có mệnh giá trị nhỏ nhất từ trong ví, 10 dollar Hongkong,  mỉm cười nói với waiter: “Phiền anh chuyển lời lại với ông ta, tôi rất có hứng thú với ông ấy… rất mong ông ta có thể đến khách sạn qua đêm với tôi… Cảm ơn!”

Tôi đoán rằng lời nói của tôi quả thật quá trắng trợn, không khỏi khiến cho waiter sợ đến phát ngốc, ngay cả đến người luôn luôn ung dung đối đáp với mọi loại tình huống như Mạnh Huân, giờ đây sắc mặt anh ta cũng xám như tro.

“Thiên Thiên! Đừng có đùa cợt kiểu ấy, nhất là với ông ta!”

Cơ bản tôi không có lòng dạ nào để ý đến Mạnh Huân muốn nói cái gì, tập trung chờ đợi phản ứng của Hàn Trạc Thần, căng thẳng đến mức quên cả hít thở.

Waiter đi tới bên người ông ấy, tay cầm đồ gì đó đưa lên một cách sợ hãi, nói một hai câu.

Ông ta gần như không hề lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ khi nhận lấy tờ 10 dollar và tấm séc kia, khóe miệng cong lên lộ ra chút chế giễu như không như có.

Mạnh Huân thấy biểu hiện của ông ta lại càng thêm lo lắng, vội vàng đưa tay kéo tôi lại trong khi tôi đang muốn quay về khách sạn: “Thiên Thiên! Em gặp tai họa lớn rồi, ông ta là Hàn Trạc Thần! Em có biết không?”

“Tôi biết, thế thì đã sao?”

Không ai biết rõ ông ta hơn tôi.

“Ông ta không phải là người thường.” Mạnh Huân đè giọng xuống, nói với tôi: “Ông ta trước đây khi còn trong xã hội đen, muốn tính mạng của ai thì bất kỳ người nào cũng không dám ngăn cản, đừng nói là phụ nữ! Chỉ cần phụ nữ nào ông ta nhìn trúng, dù là người mẫu… không ai dám nói chữ ‘không’”

“…” Ngực tôi hơi có chút phiền muộn, không có người phụ nữ nào dám nói chữ “không”, tôi chưa bao giờ biết ông ta làm đàn ông lại có giá đến như vậy, cũng được đấy!

“Mấy năm nay, ông ta thay đổi, làm kinh doanh hợp pháp, thế nhưng vẫn không có ai có can đảm chọc vào ông ta, ngay cả lão đại xã hội đen có thế lực lớn nhất hiện nay khi gặp Hàn Trạc Thần cũng phải gọi ông ấy một tiếng ‘Thần ca’! Em lại dám đắc tội ông ta, thật chẳng biết trời cao đất dày… Với tính cách của ông ta, nếu như ông ta biết em đùa giỡn ông ấy, ông ta nhất định sẽ hành hạ em đến xương cốt cũng chẳng còn…”

Mạnh Huân thấy tôi không nói lời nào thì cho rằng tôi đã bị anh ta dọa cho sợ hãi, vội vàng dỗ dành tôi nói: “Không sao, anh giúp em giải thích với ông ta thử xem. Em nói lời xin lỗi với ông ta là được, ông ta hẳn là sẽ không so đo với em đâu!”

Không đợi tôi phản đối, Mạnh Huân đã lôi tôi bước nhanh qua chỗ đó, cực kì khiêm nhường bắt chuyện với Hàn Trạc Thần, cứ tự cho mình là đúng giúp tôi giải thích: “Hàn tiên sinh, xin lỗi! Bạn của tôi thích đùa, cô ấy cũng không nghiêm túc lắm, xin ngài đừng để ý!”

Hàn Trạc Thần thản nhiên thoáng nhìn qua anh ta, rồi lại nhìn xuống tay chúng tôi đang nắm lấy nhau, sau đó mới giương mắt nhìn tôi, ánh mắt u ám lạnh đến thấu xương: “Trò đùa này tôi chẳng thấy buồn cười gì hết!”

Tôi cũng hiểu được là không quá buồn cười, thật nhẹ nhàng rút bàn tay đang bị Mạnh Huân nắm lấy.

“Hai năm không gặp, ngài vẫn trẻ trung như vậy!” Tôi cười ngọt ngào với ông ta, hai tay mở ra vòng qua cổ ông ấy.

Lúc ôm lấy ông ta, tôi cảm thấy rõ ràng cơ thể ông ta cứng lại, tôi nhất thời cao hứng khẽ hôn nhẹ hai gò má của ông ta, dùng mức giọng mà mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy nói vào tai ông ấy: “Con rất nhớ người… cha!”

Tôi cảm giác được cơ thể vừa mới buông lỏng của ông bỗng chốc lại cứng đờ, ý cười trên môi lại càng thêm đậm đà.

Đang định buông tay xem người xung quanh kinh ngạc tới mức nào.

Ông ta bỗng nhiên ôm chặt vòng eo tôi, ngang ngược ôm lấy tôi cố định trong ngực, khẽ nói bên tai tôi: “Tôi cũng vậy…”

Tôi còn chưa kịp quan sát xem xung quanh liệu có người bị chúng tôi làm kinh sợ đến phát bệnh tim không thì ông ta đã cầm tay tôi kéo tôi ra khỏi phòng khách lộng lẫy choáng ngợp…

Cuối cùng tôi chỉ kịp liếc mắt thấy Mạnh Huân đang đứng ngây ra như phỗng.

Tôi đoán rằng nếu anh ta biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ còn ngây ngốc hơn cả bây giờ.

Hàn Trạc Thần vừa mới đẩy mạnh tôi vào trong xe, lập tức ngồi cùng tôi tại hàng ghế sau xe, lấy thân đè ép tôi.

Người lái xe của ông ta gặp tình huống như vậy, ngay lập tức ấn một cái nút, ghế trước và ghế sau của ô tô bị một tấm màn đen ngăn cách.

Không gian nhỏ hẹp chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người chúng tôi.

Hàn Trạc Thần nắm lấy cằm tôi, ép tôi đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của ông ta, giọng nói rét lạnh đến thấu xương: “Tôi không phải đã nói với cô, đừng để tôi thấy cô thêm lần nữa…”

“Dựa vào đâu mà ông nói không gặp thì sẽ không gặp? Tôi càng muốn quay về, càng muốn để ông nhìn đấy! Ông không phải căm hận tôi sao? Tôi muốn mỗi ngày ông đều nhìn thấy tôi sống rất tốt! Ông có thể làm gì được tôi nào?”

“Cô nói đâu?” Ánh mắt nóng rực của ông ta đảo qua ngực tôi, chân và eo tôi nửa nằm nửa ngồi trên ghế xe.

Tôi vẫn cười ngọt ngào như trước, bàn tay luồn ra sau lưng kéo khóa bộ lễ phục dạ hội xuống, bộ lễ phục mỏng manh đen nhánh trượt theo làn da trắng ngần mềm mại rơi xuống.

“Ông muốn tôi? Thoải mái đi, tôi không để ý…”

Ông ta nắm lấy hai tay tôi đặt lên đỉnh đầu, đè lên người tôi, hôn lên môi tôi một cách mạnh mẽ, môi lưỡi dây dưa cùng lúc, cơ thể chúng tôi dâng lên cảm xúc mạnh mẽ mà quấn lấy nhau, dẫn dắt dục niệm mãnh liệt của cả hai người.

Sau khi hôn, ông ta buông tay tôi ra, vén chiếc váy dài của tôi lên, xé tan đôi tất chân và quần lót, rồi tiếp đến lật mở đôi chân tôi…

Dưới tình huống chẳng hề có khúc dạo đầu, dục vọng cứng rắn nóng bỏng của ông ta không chút chần chừ tiến thẳng vào trong cơ thể tôi…

“A… không…” Tôi rên lên một tiếng, tại giây phút thân thể được lấp đầy, sự yếu đuối vào chua xót đã lâu không thấy, nay lại bắt đầu dâng lên…

Toàn bộ sự kiên cường đều bị tan rã trong lúc ông ta kịch liệt cử động.

Tôi nhìn ông ta say đắm, giống như lần thứ nhất của tôi, giống mọi lần…

Hai năm rồi, tôi cho rằng tôi đã học được cách mạnh mẽ, học được cách thoải mái, học được cách từ bỏ, học được cách khoan dung!

Vậy mà hóa ra tôi làm được những thứ đó chỉ vì ông ta không ở bên mình.

Ông ta nhìn tôi, khuôn mặt mê người vì kích tình mà đỏ ửng lên, ngay cả đáy mắt luôn luôn sâu thẳm cũng nhuốm màu sắc tuyệt diễm của loài hoa bỉ ngạn.

Ông ta ghé sát vào tai tôi, giọng nói hổn hển, gọi tên tôi: “Thiên Thiên…”

“Ừ…” Tôi mỉm cười nhìn ông ấy.

Bị ông ta vứt bỏ, một lần lại một lần, tôi vẫn còn mong ước ông ta có thể nói một câu như vậy với tôi: “Tôi yêu em!”

Dù chỉ là một câu thôi!

Thế nhưng ông ta lại than nhẹ bên tai tôi: “Lần này em lại muốn dùng cách gì để giết tôi?”

Tôi vô vọng nắm soài trên chiếc ghế chẳng hề có chút dễ chịu, cười một cách cay đắng.

Chúng tôi thật sự không quay trở lại được nữa ư…

Không thể trở lại, có lẽ cũng chỉ còn ký ức…

Link

EBOOK

PRC – PDF – EPUB

Nhạc

化蝶 ( Hồ Diệp ) – 何韵诗 ( Hà Vân Thi )

靠,被潜了! ( Chết ! Sập Bẫy Rồi ) – 金刚芭比 ( KingKong Barbie )

bia_chet_sap_bay[1]

13752

Tóm tắt:

Tần Khanh, sinh viên năm thứ tư khoa tiếng Anh, vì trượt môn tự chọn mà phải học lại. Không cam lòng làm sinh viên lưu ban, cô quyết định đi xin xỏ thầy dạy môn tự chọn. Không ngờ, giáo viên môn đó- Tống Tử Ngôn, người nổi danh trong trường là đẹp trai, học rộng tài cao- lại vô cùng khó tính.

Đã tới đường cùng, Tần Khanh đã quyết định tỏ tình với Tống Tử Ngôn, nhằm tránh kiếp học lại. Chuyện hai người bắt đầu từ đấy…

ĐỌC

EBOOK

NHẠC

Bảng Chú Giải

Từ Viết Tắt

[1]419Viết tắt của “for one night” nghĩa là tình một đêm. Có cách đọc đồng âm khác nghĩa trong tiếng Anh.

[2]555: hu hu hu…(ngôn ngữ mạng)

[3]BL: Boy-love(tức chỉ tình yêu đồng tính giữa nam và nam)

[4]88: bye bye (tạm biệt)

[5]JQ: Gian tình

[6]JS:Gian thương

[7]JP: Tuyệt phẩm.

[8]MB: Money boy, ý chỉ ngưu lang(trai bao đó mọi người). Cũng có nghĩa khác là một từ chửi bậy.

[9]orz: biểu tượng người quỳ gối chống hai tay(nhìn ngang sẽ ra đó.)

[10]QJ: Cưỡng gian

[11]TMD: một từ chửi tục(con mẹ nó)

[12]TNND: một từ chửi tục khác(con bà nó).
Bạn thấy nó chả khác nhau mấy =.=

[13]YD: Dâm đãng

[14]YY: Ý dâm, hoang tưởng, tự sướng, tùy trường hợp mà có nghĩa khác nhau.

[15]PIA: Đá đi, đá bay đi.

Thành Ngữ

[01] Bệnh tòng khẩu nhập, Họa tòng khẩu xuấtBệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra.

[02] Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy: Một lời đã định, bốn ngựa cũng không thể kịp theo.

Câu này gần giống với “Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy”, chúng ta cũng thường thấy nhất là nó. Có nghĩa là: Một lời của người quân tử, bốn ngựa cũng không thể theo.

[03] Tửu bất mê nhân, nhân tự mê: Rượu không làm mê người, chính người tự mê rượu.

[04] Thiên kim dị đắc, hảo ngữ nan tầmNgàn vàng dễ có được, lời tốt rất khó cầu.

[05] Nhân từ giả thọ, hung bạo gia vongNhân từ được sống lâu, hung tàn sẽ chết sớm.

[06] Thanh giả tự thanh, tục giả tự tụcTrong sạch tự mình biết, ô uế tự mình hay.

[07] Tri túc thường lạc, đa tham tắc ưuBiết đủ lúc nào cũng vui, càng tham thì càng nhiều ưu lo.
Câu này ý muốn nhắc nhở mọi người làm gì cũng nên có điểm dừng, ko nên quá mê muội, sa đọa mà lún vào.

[08] Tham tâm hại kỷ, lợi khẩu tổn thânTâm tham làm hại mình, nói nhiều làm tổn đến thân.
Câu này khuyên người ta nên biết giữ mồm giữ miệng.

[09] Thủ khẩu như bình, phòng ý như thànhGiữ miệng như giữ bình, phòng ý như quân giữ thành.

[10] Quả ngôn trạch giao, khả vô hối lận: Nên ít nói, chọn bạn mà chơi thì không bao giờ hối tiếc.

[11] Thiệt nhu thường khẩu, xỉ chiết vị cươngLưỡi mền nên còn hoài, răng gãy vì cứng cỏi.
Câu này có ý “Lấy nhu đánh cương”, mềm mỏng thay cứng rắn.

[12] Sự tiểu bất nhẫn, tắc loạn đại mưuĐiều nhỏ không nhịn được sẽ làm hư việc lớn.

[13] Sanh sự sự sanh, tỉnh sự sự tỉnhSinh ra việc thì việc sinh, bớt được việc thì việc bớt.
Câu này bạn cũng ko hiểu lắm, có lẽ đại ý là bớt được việc nào hay việc ấy, việc ko tự nhiên sinh ra cho người làm.

[14] Nhẫn đác nhất thời, an bình bá nhậtMột lúc nhẫn nhịn được thì bình an mãi sau này.
Hay giống dân ta thường nói là “một điều nhịn bằng chín điều lành” đấy.

[15] Sỉ tồn tâm tồn, sỉ vong tâm vong: Biết hổ thẹn tâm còn, không biết hổ thẹn tâm mất.

[16] Thắng nhân giả lực, tự thắng giả cườngThắng người là sức mạnh bên ngoài, thắng mình mới là sức mạnh nội tâm.
Câu này đề cao sức mạng ý chí và nghị lực của bản thân con người.

[17] Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sưTa và hai người cùng đi, thế nào cũng có một người là thầy ta.
(Bạn ko hiểu, vì sao ta lại ko phải thầy người???)
Đùa thôi, câu này ý bảo việc luôn luôn học hỏi, tiếp thu từ những người xung quanh, đề cao sự khiêm tốn, ham học của con người.

[18] Quá nhi bất cải, thị vi quá đạiBiết lỗi mà không chịu sửa, đó mới là lỗi to.

[19] Nhất ngôn hưng bang, nhất ngôn táng bangMột lời khiến nước thịnh, mà một lời cũng có thể khiến nước vong(mất nước.)

[20] Ngôn bất khả dĩ bất thậnLời nói không thể coi thường nên phải cẩn thận trong lời ăn tiếng nói.

[21] Danh bất hư truyềnTiếng tăm, danh tiếng truyền xa, không phải là lời đồn mà đó còn là sự thật.

[22] Thần hồ kỳ kỹ:
– nguyên gốc: 神乎其技
– Thần : Thần kỳ khó lường ; Kỹ : Kỹ nghệ. Miêu tả kỹ nghệ hay thủ pháp [phương pháp, thủ đoạn] hết sức cao minh.
– Là thành ngữ cổ đại.
– Xuất xứ : Thanh · Ngô Nghiễn Nhân 《 Nhị Thập Niên Mục Đổ Chi Quái Hiện Trạng 》 hồi thứ 31 : “Hắn chỉ có cách lừa vàng bạc này, mọi người lại vui vẻ bằng lòng bị hắn lừa, đây mới là thần hồ kỳ kỹ !”
Theo Phong Nhã Lâu.

[23] Âm dương quái khíChỉ lời lẽ, cử chỉ, hành động quái dị, khác với người thường hoặc khác với bộ dạng lúc bình thường, thái độ thiếu chân thực.

[24] Kỳ hoa dị thảoNhững loài hoa cỏ kì lạ, hiếm thấy trên thế gian.

[25] Hồng nhan bạc mênhChỉ người con gái đẹp có số phận bạc bẽo, thê lương(như nàng Kiều ấy!). Trong nhiều trường hợp, “má hồng” cũng được hiểu là người con gái có dung mạo đẹp.

[26] Lê hoa đái vũHoa lê tắm mình trong mưa. Cụm từ này bắt nguồn từ dáng vẻ khi khóc của Dương Quý Phi. Sau được phát triển lên thành dáng vẻ của một người con gái đẹp khi rơi nước mắt, khiến người ta động lòng.
Thành ngữ này hay dùng trong ngôn tình cổ đại.

[27] Ủy khúc cầu toàn:
– nguyên văn: 委曲求全
– “Uỷ khúc” [委曲] là “uốn lượn; uyển chuyển; quanh co;”, “cầu toàn” [求全] có thể tạm hiểu là “mưu cầu sự hoàn hảo”, “đạt được mục đích”,v.v… (Theo QuickTranslator)
– Miễn cưỡng nhân nhượng người khác, hòng để bảo toàn (giữ tròn, duy trì,v.v…). Cũng chỉ vì lấy đại cục làm trọng mà nhượng bộ.
Theo Phong Nhã Lâu.

[28] Vô huyết vô lệ: Không máu, không nước mắt.
Chỉ kẻ vô lương tâm, ko có nhân tính.

[29] Nguyệt hắc phong cao:
– nguyên gốc: 月黑风高
– Vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.” [月黑杀人夜, 风高放火天.].
– Chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối)
Theo Phong Nhã Lâu.
Cụm từ này theo bạn Momo thấy thường xuất hiện để chỉ hoàn cảnh mờ ám, khiến người khác có linh cảm không hay~~~

[30] Gian phu dâm phụ: Chỉ người con trai gian díu với một người con gái khác, hai người đều bỏ qua lễ tiết tôn giáo, trật từ lẽ thường mà thông dâm cùng nhau.

[31] Thiên la địa võng: Chỉ vòng vây thiết lập khắp nơi, bốn phương tám hướng, khiến kẻ lọt vào khó lòng mà trốn thoát.

[32] Thủ hạ lưu tình: Vì tình nghĩa mà khoan hồng vào lúc hành quyết.
Một cụm từ mà các nàng hay gặp khác chính là “Hạ thủ lưu tình”, nhiều người hay nhầm lần hai cụm này với nhau vì khá giống hoặc cho rằng “Hạ thủ lưu tình” mới là đúng. Vì “thủ” tức là tay, ra tay thì phải là “Hạ thủ”, còn “Thủ hạ” thì nghe qua như là “cấp dưới của mình”. Trên thực tế ,”Hạ thủ lưu tình” được cho là thành ngữ Hán- Việt diễn đạt không chuẩn, luận theo nghĩa từ sẽ ra thành một cụm hoàn toàn trái ngược: “Hành quyết (hạ thủ) mà lại khoan hồng vì tình (lưu tình).”

[33] Hạ thủ lưu tìnhHành quyết (hạ thủ) mà lại khoan hồng vì tình (lưu tình)
Đã giải thích bên trên, mong mọi người đã hiểu^^~

[34] Đức cao vọng trọngChỉ người có đạo đức, uy tín cũng như địa vị cao trong xã hội. Trên thực tế, ngày nay, bợn thấy cụm này dùng để chỉ những người có danh vọng cao mới đúng, còn đạo đức hay uy tín thì còn cần xem xét à.

[35] Linh đan diệu dượcChỉ những vị thuốc thần kỳ có tác dụng chữa được bách bệnh, hoặc những căn bệnh khó chữa trị.
“Đan” là để chỉ thuốc dạng viên.

[36] Thúc thủ vô sáchBó tay, không có cách nào giải quyết.

[37] Danh phù kỳ thựcTương đương với “Danh phó kì thực”, có nghĩa là danh tiếng hoặc tiếng tăm xứng với thực tế, đúng với lời người ta nói.

[38] Thế ngoại đào nguyên(世外桃源): Chỉ nơi tiên cảnh, bồng lai, đẹp đẽ vô cùng. Ngoài ra, người ta cũng dùng cụm này để chỉ những người ở ẩn.
Ông Ðào Tiềm 陶潛 có bài ký gọi là “Đào hoa nguyên ký” (桃花源記)nói về sự người Tần chán đời, vì thế ngày nay mới gọi người ở ẩn là thế ngoại đào nguyên .

[39] Môn tường đào lý(門牆桃李): Ông Ðịch Nhân Kiệt( 狄仁傑 )hay tiến cử người hiền, nên đời khen là đào lý tại công môn 桃李在公門 nghĩa là người hiền đều ở cửa ông ấy cả. Nay gọi các kẻ môn hạ là” môn tường đào lý” là do nghĩa ấy (Hán Việt tự điển, Thiều Chửu).

[40] Trí giả nhạo thuỷ, nhân giả nhạo sơn(知者樂水,仁者樂山): Một câu nói của Khổng Tử, có nghĩa là người trí thích nước, kẻ nhân thích núi. Ðạo cậy về nhân (như chân núi vững chắc), lòng người khó tin (như mặt nước phẳng lặng).

[41] Đào hoa khinh bạc(桃花輕薄): Câu nói của cổ nhân, ý chỉ con gái bất trinh là đào hoa, cụm từ số đào hoa cũng từ đó mà ra.

[42] Thủ chu đãi thố(守株待兔): Ôm cây đợi thỏ.
Chu tức là gốc cây, cây ở trên đất. Tống Ðiền Phủ thấy con thỏ dập đầu vào gốc cây mà chết, mới nghỉ cầy canh giữ gốc cây mong lại được thỏ đến nữa, vì thế nên những kẻ giữ chết một ý kiến của mình gọi là “thủ chu đãi thỏ”.
Câu thành ngữ “Ôm cây đợi thỏ” ví cho người chỉ biết căn cứ vào kinh nghiệm hữu hạn của mình trong quá khứ mà không chịu thay đổi cải tiến, hoặc ví cho người tối ngày chỉ mơ tưởng ảo huyền mà không lo làm việc thì tìm đâu ra thành quả như ý.
Tức là: Muốn có công việc tốt thì tự mình phải đi tìm, nếu cứ ngồi ở nhà chờ đợi thì làm sao có được công việc như ý.

[43] Triêu tam mộ tứ (朝三暮四): Sáng ba chiều bốn.
Tương truyền vào thời Chiến Quốc có một ông lão rất thích nuôi khỉ, ông nuôi một đàn thật đông. Vì mỗi ngày đều tiếp xúc với khỉ, do đó ông hiểu được tính tình của chúng, chúng cũng hiểu được lời nói của ông.
Lương thực cho khỉ ăn mỗi ngày rất nhiều, lâu ngày như thế, ông cảm thấy không nuôi nổi đàn khỉ nữa, nhưng nếu giảm thức ăn thì sợ chúng không vui, suy đi nghĩ lại, ông bèn nghĩ ra một kế rất hay.
Một hôm ông nói với đàn khỉ: “ Tao rất thích chúng mày, nhưng chúng mày ăn nhiều quá, trong khi tuổi tao đã lớn, lại không làm ra tiền, nên bắt đầu từ mai tao sẽ giảm bớt thức ăn của bọn bây, mỗi ngày buổi sáng chỉ cho mỗi đứa ba hạt dẻ, buổi chiều bốn hạt”
Bầy khỉ vừa nghe ông nói giảm bớt thức ăn thì đứa nào cũng trở nên buồn bã, phản đối ầm lên. Ông lập tức hạ giọng: “Thôi được, thôi được, như vầy nhé, buổi sáng tao cho mỗi đứa bốn hạt, buổi chiều ba hạt, như vậy được chưa?” Đàn khỉ vừa nghe buổi sáng được thêm một hạt dẻ, chúng hớn hở nhảy loạn cả lên.
Câu Thành ngữ “Sáng ba chiều bốn” được dùng ví cho một người luôn thay đổi chủ ý, khiến cho người khác không thể tin tưởng được, hoặc người chuyên dùng lời lừa dối để đi dối gạt người khác.

[44] Vô căn chi ngôn(無根之言): lời nói không có bằng chứng, ko có căn cứ xác thực.

[45] Bất hành nhi hành (不行而行): Không làm nhưng vẫn làm.
Một câu nói thường được dùng trong Thiền tông để chỉ những hành động không có tác ý, không để lại dấu vết gì trong tâm của người làm.
Bất hành nhi hành là một cách làm không có sự tính toán trước – ta có thể dùng từ “tuỳ cơ ứng biến” – nhưng lúc nào cũng phù hợp với thời điểm, lúc nào cũng đúng.
Theo Wikipedia.
[46] Tang trung chi ước(桑中之約): Kẻ dâm đãng, tùy tiện.
“Tang” tức là cây dâu, lá dùng để chăn tằm(Cây dâu ta đó, ko phải dâu tây đâu nha^^~). Trong Kiều từng có đoạn “Trên dâu dưới bộc”, ý chỉ kiểu như “Trai trên gái dưới”, làm chuyện mờ ám, dâm tục, không xứng với lẽ thường.
Cũng thế nên có câu:

“Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”
(Trích Truyện Kiều- Nguyễn Du)

[47] Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ (惟桑與梓,必恭敬止): bụi cây dâu cùng cây tử, ắt cung kính vậy. Tức là “Cây do cha mẹ trồng cần phải trân trọng.”
Câu nói này ở trong Kinh Thi. “Tang” ở đây được hiểu là “tang tử”, tức quê nhà.

[48] Tang du mộ cảnh (桑榆暮景): Bóng ngả cành dâu, ý chỉ người đã tuổi già sức yếu.

[49] Tiểu xú khiêu lương (小醜跳梁): chỉ giặc cỏ.
Cụm từ này xuất phát từ “Lục lương”(陸梁), tức là chạy tán loạn.

[50] Phong bất minh điều(風不鳴條): bình yên như gió lặng chẳng rung cành.
Chỉ cuộc sống thái bình, dân an cư lạc nghiệp.

[51] Không biết trong hồ lô bán loại thuốc gì(不知葫芦里卖的什么药): Không biết anh ấy / cô ấy / họ đang nghĩ gì.
Một thành ngữ Trung Quốc thường dùng để chỉ ý nói không hiểu người kia nói thế có ý gì.

[52] Hồ lô trộn cà tím (葫芦搅茄子): Vàng thau lẫn lộn, thị phi lẫn lộn.
Trong câu này, hồ lô mang ý nghĩa tích cực, cà tím mang ý nghĩa tiêu cực.

[53] Nhất hồ thiên địa(一壶天地): Chiếc hồ lô chứa cả vũ trụ.

[54] Vẽ cái gáo theo hình hồ lô(照着葫芦画瓢) hoặc Theo hình mà vẽ hồ lô(依样画葫芦): Mô phỏng đơn giản một điều gì đó, một thứ gì đó.

[55] Đông nói hồ lô tây nói gáo(东指葫芦西指瓢): Ý chỉ kẻ huyên thuyên bất tận, nói nhiều.

[56] Đè hồ lô xuống thì gáo nổi lên(按下葫芦瓢起来): Việc này chưa xong việc khác đã tới.

[57] Cưỡi trên chiếc hồ lô mà đầu óc hỗn độn(骑着葫芦头乱转转): Chủ ý bất định.
Ý chỉ đang rối rắm, không biết nên làm theo cách nào.

[58] Chỉ chiếc hồ lô ấy mà đầu nảy ra vàng(指着那个葫芦头开金): Ý chỉ việc dựa dẫm vào ai đó để làm một việc gì đó.

[59] Điện quang thạch hoả (电光石火)hay “Điện quang hoả thạch” (电光火石) : Là chỉ, ánh sáng của tia chớp, lửa của đá lấy lửa. Vốn là từ của Phật gia, chỉ sự vật đến rồi đi trong chớp mắt. Hiện nay được dùng để miêu tả sự vật biến mất trong nháy mắt giống như tia chớp cùng lửa của đá lấy lửa. Cũng được dùng để chỉ hành động nhanh chóng, ra tay trước hạn định. (Theo Baidu)

[60] Tiểu biệt thắng tân hôn (小别胜新婚) : Vợ chồng son nếu vì công tác hoặc là có chút chuyện mà phải xa nhau vài ngày, tới lúc gặp lại, tình cảm càng thêm ngọt ngào (Gặp lại nhau sau một thời gian xa cách, cảm giác tựa như mới kết hôn).

[61] Thần lai chi bút (飞扬跋扈): Tác phẩm được thần linh hỗ trợ viết (hoặc vẽ) ra. Miêu tả tác phẩm, câu chữ đặc sắc.

[62] Lục thần vô chủ (六神无主) : Lục thần không có chủ. Theo Đạo gia, lục thần của cơ thể người gồm tim, gan, phổi, thận, tỳ, mật. Tạm hiểu là “mất bình tĩnh; hoang mang lo sợ; không làm chủ được tinh thần”.
Theo Phong Nhã Lâu.

[63] Hoa ngôn xảo ngữ (花言巧语) : “Hoa” (花) : (Làm cho) hoa mắt, lừa đảo ; “Ngôn” (言) : Lời ; “Xảo” (巧) : Khéo léo, giả dối ; “Ngữ” (语) : Tiếng. Tạm hiểu : “Lời lừa tiếng dối”, theo QuickTranslator thì còn là“lời ngon tiếng ngọt; lời đường mật; nói ngọt như mía lùi; lời ngon ngọt; nói ngon nói ngọt”.
Theo Phong Nhã Lâu.

[64] Phong thanh hạc lệ (风声鹤唳) : Tiếng rên rỉ của gió cùng tiếng kêu của hạc. Một cảm giác thấy thoáng qua về sự nguy hiểm trong những tiếng nhỏ nhất. Miêu tả hoảng hốt lo sợ, hay tự mình sợ hãi lo buồn.

[65] Đắc thiên độc hậu(得天独厚): được trời ưu ái; gặp may mắn; thiên nhiên ưu đãi; có vị trí, hoàn cảnh rất tốt.

[66] Độc thiện kỳ nhân(独善其身): Có hai ý nghĩ.
Trong hoàn cảnh xấu vẫn giữ vững phẩm cách của mình
Chỉ lo thân mình (mặc kệ kẻ khác).

[67] Ảm nhiên thất sắc(黯然失色): Ảm nhiên tức là trong lòng khó chịu, tâm tình suy sụp. Thất sắc tức là biến sắc vì kinh sợ. Ý chỉ sự không thoải mái, khó chịu trong lòng và biểu thị ra cả bên ngoài.

[68] Bất tri sở vị (不知所谓): Làm việc vô vị; không có quy tắc; không ra gì | Không quan tâm; không đáng nói đến | Không biết có ý tứ gì; không biết nói đến cái gì

[69] Bất thanh bất hàng(不声不吭): Im hơi lặng tiếng

[70] Bát quái (八卦): lắm mồm, nhiều chuyện, ở đâu cũng nói linh tinh

[71] Bất y bất nhiêu(不依不饶): không được như ý thì dây dưa không bỏ | không vừa lòng không buông tha.

[72] Chiến vô bất thắng, công vô bất thủ (战无不胜, 攻无不取): không có tiến công nào không được, không có trận chiến nào không thắng | bách chiến bách thắng; hễ đánh là thắng; đánh đâu thắng đó

[73] Giá khinh tựu thục(驾轻就熟): xe nhạy nhanh vì quen đường.
Chỉ việc rất quen thuộc, thành thạo với cái gì đó hoặc quen tay hay làm, quen việc dễ làm, kinh nghiệm đầy mình.

[74] Hải lãng kinh đào(骇浪惊涛) hay Kinh đào hải lãng (惊涛骇浪) : sóng to gió lớn. Chỉ hoàn cảnh ác liệt hay việc phải trải qua những chuyện phức tạp khó khăn.

[75] Hàm thái khả cúc(憨态可掬): ngây thơ khả ái, khờ khạo đáng yêu, ngây ngô hồn nhiên.

[76] Hỉ xuất vọng ngoại(喜出望外): gặp chuyện vui bất ngờ nên vô cùng cao hứng, mừng rỡ vô cùng, vui sướng ngây ngất, vui mừng quá đỗi, mừng không kể xiết.

[77] Hồ thiên hải địa(胡天海地): ra sức/mặc sức tán dóc

[78] Hoàng kim ốc(黄金屋): căn nhà(phòng) bảo vật hay bằng vàng, chỉ cuộc sống vinh hoa phú quý.

[79] Hủ mộc bất khả điêu(朽木不可雕): gỗ mục không thể điêu khắc được, chỉ những kẻ năng lực kém, trình độ thấp, không có thành tựu, không ra đời lăn lộn kiếm sống được.

[80] Hạ bất liễu thai(下不了台) hay Hạ bất lai thai(下不来台): không xuống đài được. Chỉ người đang trong hoàn cảnh khó xử, không kết thúc được, không biết xử lý thế nào (như tiến thoái lưỡng nan)

[81] Hoàng chung hủy khí, ngõa phủ lôi minh(黄钟毁弃, 瓦釜雷鸣): chuông vàng bỏ phế, nồi đất kêu vang.
Người tài đức thì bị bỏ qua, không được trọng dụng, kẻ tầm thường lại được nâng cao.

[82] Huyền nhi vị quyết(悬而未决): vẫn luôn để đó, không giải quyết được.

[83] Khinh miêu đạm tả(轻描淡写): Chỉ màu sắc nhạt; nhẹ nhàng| Qua loa, sơ sài, hời hợt (nói, viết) | Làm việc không tốn sức.

[84] Lão Hổ Dã Hữu Đả Truân(老虎也有打盹): Con cọp cũng có lúc ngủ gật. Ý nói người rất có bản lãnh cũng có lúc sơ ý, nhắc nhở phải luôn luôn cẩn thận nếu không sẽ phạm sai lầm.

[85] Long hành hổ bộ(龙行虎步): mô tả dáng vẻ hơn hẳn người thường của bậc đế vương, bậc tướng lĩnh hoặc chỉ người có dáng vẻ hiên ngang, diện mạo oai hùng.

[86] Lợi dục huân tâm(利欲熏心): Lợi ích là trên hết, chỉ những kẻ tối mắt vì lợi, vàng đỏ nhọ lòng son, hám lợi đen lòng.

[87] Minh châu ám đầu(明珠暗投): Ngọc sáng vứt chỗ tối, người tài giỏi không được trọng dụng, người tài chọn nhầm chủ.

[88] Ngân trang tố khỏa(银装素裹): miêu tả thế giới tuyết phủ trắng xóa, không chút sặc sỡ, vô cùng tinh khiết.

[89] Ngữ kinh tứ tọa(语惊四座): lời nói ra làm người xung quanh kinh ngạc, ý chỉ một người tài hoa, ăn nói gây kinh ngạc.

[90] Ngoại tiêu lý nộn (外焦里嫩): 1. Bên ngoài vàng giòn, bên trong mềm mại (nấu nướng) | 2. Gặp một việc rất ngạc nhiên, rất kinh ngạc, dâng trào cảm xúc.

[91] Niêm hoa vi tiếu(拈花微笑) hay Niêm hoa nhất tiếu(拈花一笑): Ăn ,; tâm ý tương thông, ý hợp tâm đầu. Cũng có ý chỉ Phật giáo.

[92] Nhàn ngôn toái ngữ(闲言碎语): 1. Không bằng lòng, không thỏa mãn, không căn cứ (lời nói) | 2. Những lời nói không quan hệ tới việc chính, nói tào lao, nói nhảm.

[93] Nhất bả thỉ nhất bả niệu (一把屎一把尿): một tay bón phân một tay nước tiểu, ý nói quá trình nuôi nấng con cái khôn lớn rất cực khổ, khó khăn, chăm sóc từng chút một từ khi còn nhỏ giống như đang trồng cây vậy.

[94] Phiêu phiêu dương dương(飘飘扬扬): phất phơ tung bay, lay động trong không trung.

[95] Thỏ tử bất cật oa biên thảo(兔子不吃窝边草): Thỏ không ăn cỏ gần hang, ý nói đừng làm chuyện xấu trước cửa nhà mình, không gây chuyện với hàng xóm láng giềng, cũng để chỉ kẻ xấu không làm chuyện xấu ngay tại địa phương.

[96] Thiên lý tống nga mao (千里送鹅毛): vượt ngàn dặm tặng lông ngỗng, ngầm chỉ tình nghĩa nặng hơn lễ vật, lễ vật nhỏ nhưng gửi gắm tình nghĩa lớn.

[97] Truy bản tố nguyên (追本溯源): truy tìm nguồn gốc/truy tìm căn nguyên.

[98] Tâm viên ý mã(心猿意马): Tâm như con khỉ, ý như con ngựa. Chỉ những người có tư tưởng, tâm tình không khống chế được, suy nghĩ lung tung, sớm nắng chiều mưa, thất thường, nghĩ đông nghĩ tây, tâm phiền ý loạn.

[99] Thủy đáo cừ thành(水到渠成): nước chảy thành sông, ý nói thời cơ chín muồi, sự tình ắt sẽ thành công, bỏ công làm sẽ có thành quả, trồng cây hái quả.

[100] Thủy tính dương hoa(水性杨花): dễ dàng thay đổi như dòng nước, lả lướt nhẹ nhàng như hoa dương, chỉ nữ giới tác phong tùy tiện hay tình cảm không chuyên nhất.

[101] Sát ngôn quan sắc: Sát: Xét, quan sát. Ngôn: lời nói. Quan: xem xét. Sắc: sắc mặt. Sát ngôn quan sắc là xét lời nói và xem sắc mặt thì có thể biết được tâm ý của người.

[102] Ngũ phúc lâm môn(五福臨門): Năm điều may mắn tới nhà.
Đây là câu chúc tụng mà người Tàu thường dùng để chúc người cất nhà mới, ăn lễ Tân gia. Một là Thọ (sống lâu), hai là Phú (giàu), ba là Khang ninh (mạnh khỏe, an vui), bốn là Du hảo đức (yêu chuộng cái đức), năm là Khảo chung mệnh (chết già được trọn đời).
Đó là theo Kinh Thư. Ngoài ra, người ta còn nói: Ngũ phúc gồm Phú, Quí, Thọ, Khang, Ninh.

[103] Ngũ thập nhi tri Thiên mệnh(五十而知天命): 50 tuổi mới biết được mệnh Trời.

[104] Ngụ đạo ư văn(寓道於文): Gởi đạo lý vào trong văn chương, nghĩa là dùng văn chương để diễn đạt đạo lý. Thành ngữ này đồng nghĩa với “Văn dĩ tải đạo”, tức là dùng văn chương để chở đạo lý.

[105] Ngụy bất yểm chân(偽不掩眞): Ngụy: Giả dối, xảo trá. Bất: không. Yểm: Che đậy. Chân: thật. Cái giả dối không che đậy được cái chân thật.

[106] Nguyên tội(原罪): Nguyên là gốc, vốn; tội là tội lỗi. Nguyên tội là tội lỗi của thủy tổ loài người.
Theo Thiên Chúa giáo, thủy tổ loài người là Ađam và Êva, vì ăn trái cấm nên phạm tội, bị Thượng Đế đày xuống trần gian, phải làm lụng khó khọc mới có cái ăn. Tội lỗi của Ađam và Êva, thủy tổ của loài người, được gọi là nguyên tội.

[107] Nguyệt minh hoa biểu(月明華表): Nguyệt là Mặt trăng, một tháng, hằng tháng. Minh: sáng. Hoa biểu: cái trụ đá có chạm hình bông sen trên đầu trụ, trồng xuống đất ở trước mộ.
Nguyệt minh hoa biểu là trăng soi trụ hoa trước mộ.

[108] Ngư thủy tương phùng(魚水相逢): Cá nước gặp nhau, ý nói người gặp vận tốt, vua tôi tương đắc.Con cá lên bờ thì không bơi lội được, chỉ chờ chết. Khi thả vào nước, con cá gặp môi trường thuận lợi của nó thì mặc sức vẫy vùng.
Thời Tam quốc, Lưu Bị ba lần đến thảo lư cầu Khổng Minh về làm Quân Sư. Trương Phi nhiều lần phản đối. Lưu Bị nói: “Cô đắc Khổng Minh do ngư chi đắc thủy.” Nghĩa là: Kẻ hèn nầy được Khổng Minh ví như con cá gặp được nước vậy.

[109] Ngư tiều canh mục(漁樵耕牧): Ngư là người câu cá. Tiều là ông đốn củi rừng. Canh là người cày ruộng. Mục là kẻ chăn trâu. Ngư tiều canh mục là 4 thú vui của người ẩn sĩ, gọi là Tứ thú: Câu cá, đốn củi rừng, cày ruộng, chăn trâu.
[110] Ngựa vàng-Thỏ ngọc: Ngựa vàng là dịch chữ Kim mã, chỉ mặt Trời. Thỏ ngọc là dịch chữ Ngọc thố, chỉ mặt trăng.
Trong văn chương, thi phú, người ta hay dùng hai từ ngữ: Ngựa vàng và Ngọc thố để chỉ mặt Trời và mặt trăng, vì ngựa và thỏ đều có đặc tính chạy nhanh, con này rượt con kia, hết ngày tới đêm, cũng có ý nói: thời gian đi qua rất mau.
Theo “Thánh Ngôn Hiệp Tuyển”:

Ngựa vàng ruổi vó thoi đưa sáng,
Thỏ ngọc trau gương đậm vẻ làu.

[111] Ngưu đầu mã diện(牛頭馬面): Đầu trâu mặt ngựa, chỉ bọn quỉ sứ nơi cõi Âm Phủ có hình thù kỳ dị, xấu xí.

[112] Ngạ quỉ vô thường(餓鬼無常): Ngạ quỉ là loài quỉ đói. Vô thường là không thường có như vậy, tức là luôn luôn biến hóa. Ngạ quỉ vô thường là loài quỉ đói có hình dạng luôn luôn biến hóa.
Theo Phật giáo, một hạng người có lòng dạ rất nhỏ nhen, keo kiệt bỏn xẻn, thấy người đói khát mà không động lòng giúp đỡ, đến khi chết, linh hồn bị đọa làm ngạ quỉ, có hình dáng gầy còm xấu xí, tóc rối bù, mình đầy lông lá, đặc biệt cái bụng to như cái trống, còn cái miệng thì nhỏ như lỗ kim, không ăn uống chi được, luôn luôn chịu đói khát rất khổ sở.
Ngạ quỉ là một hạng chúng sanh bị đọa trong tam ác đạo của Lục đạo luân hồi, nhưng bị đọa làm ngạ quỉ còn khá hơn là bị đọa vào địa ngục hay súc sanh, bởi vì, ngạ quỉ nếu biết nghe lời kinh mà tỉnh ngộ, hoặc được thân nhân cầu siêu thì ngạ quỉ thoát đọa, được đi tái kiếp làm người. Trái lại, nếu ngạ quỉ tiếp tục giữ tánh ác độc nóng giận thì họ sẽ bị đọa xuống cảnh thấp kém hơn nữa, tức là bị đọa vào địa ngục hay làm súc sanh.

[113] Ngang Thiên nghịch Địa(昂天逆地): Không chịu thua Trời, chống lại Đất. Ý nói: Người bướng bỉnh, làm việc táo bạo, không sợ quỉ thần gì cả.

[114] Nghi gia nghi thất(宜家宜室): Nghi: Nên, thích đáng. Gia: tiếng vợ gọi chồng. Thất: tiếng chồng gọi vợ. Gia thất là chỉ vợ chồng, việc lập gia đình. Tức là nên vợ nên chồng, xứng hợp nhau.

[115] Nghi vân tiêu tán(疑雲消散): Nghi vân tiêu tán là đám mây ngờ vực tiêu tan hết.

[116] Nghiên thạch thành sa(研石成沙): Nghiền đá thành cát.

[117] Tá hoa hiến Phật(借花獻佛): Có thể hiểu là mượn hoa dâng Phật. Tá hoa hiến Phật là mượn hoa của người khác dâng lên cúng Phật. Ý nói: Dùng của người này để lấy lòng người khác, giống như lấy xôi làng đãi ăn mày.

[118] Tạc tử kim sanh(昨死今生): Tạc: Hôm qua. Tử: chết. Kim: nay. Sinh: sống. Trước chết nay sống, trước nguy nay an.

[119] Tai vách mạch rừng: Vách có lỗ tai, rừng có đường thông. Ý nói: Phải cẩn thận khi nói chuyện bí mật vì có thể có người rình nghe ở ngoài vách, hay ở đường thông trong rừng.

[120] Tài mạng tương đố(才命相妒): Tài mạng tương đố là tài năng và số mạng thường hay ghen ghét nhau, đố kỵ nhau. Ý nói người có tài thì thường gặp vận xấu, còn kẻ ít tài thì thường gặp vận may.

[121] Tam sao thất bản(三抄失本): Tam sao thất bản là ba lần chép lại thì mất bản gốc. Ý nói mỗi lần chép lại một bài văn hay một cuốn sách, là mỗi lần có sai sót, đến khi chép lại ba lần thì sai hẳn với bản gốc ban đầu.

[122] Táng ngọc mai hương(葬玉埋香): Táng: Chôn. Ngọc: đẹp như ngọc. Mai: vùi trong đất, thường nói: Mai táng. Hương: thơm. Ngọc và hương chỉ người con gái đẹp.
Táng ngọc mai hương là chôn ngọc vùi hương, ý nói mồ mả của người con gái đẹp.

[123]

Điển Tích

[1]Đại thủy trôi miếu Long VươngTuy là người trong một nhà nhưng lại không thừa nhận quan hệ hoặc không muốn quen biết nhau, hoặc không biết đến nhau nên phát sinh hiểu lầm hoặc xung đột không nên có. 
Truyền thuyết kể thật lâu trước kia bên bờ biển Đông Hải có một tòa miếu thờ Long Vương, cách không xa nơi đó là một khu đất trồng rau. Lão hòa thượng trong miếu và lão nhân nấu thức ăn là bạn tốt, thường xuyên chơi cờ tán gẫu.
Một hôm lão nhân thần bí nói vườn rau vốn trước đây chỉ do ông tưới nước, nhưng không hiểu sao từ hôm qua khi ông đến đã thấy rau được tưới đủ rồi. Lão hòa thượng nghe xong cũng thấy kì quái nên quyết định trộm đi xem. Đêm đó lão hòa thượng trốn cách vườn không xa, đột nhiên thấy một tia sáng trắng lóe lên, giống như có một con quái vật bay ra, nó giang đôi cánh lớn, nước giếng phun ra tưới ướt vườn rau. Liên tiếp ba ngày rồi đến ngày thứ tư, lão hòa thượng đem bảo kiếm theo chờ nó bay ra thì đâm một cái. Ầm một tiếng, trong chớp mắt cả vùng quanh miếu đều là đại dương mênh mông. Long vương giân dữ đem thủy binh đến giao chiến với quái vật. Sau mới biết ra nó là tam thái tử của Long vương, vì phạm luật nên bị đày ra Đông Hải chịu tội ba năm. Tam thái tử muốn lập công nên mới ở nhân gian làm chuyện tốt, không ngờ bị hòa thượng đâm kiếm nên mới tao thành hiểu lầm.

[2] Tái ông thất mã(塞翁失馬): Tái ông là ông già ở vùng biên giới giữa hai nước. Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa.
Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau:
“Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.
Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: – Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.
Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.
Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: – Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.
Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.
Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.
Ông lão thản nhiên nói: – Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.
Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.”
Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: Tái ông thất mã, an tri họa phúc. Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.
Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.

[3] Tào khang chi thê(糟糠之妻): Tao khang hay Tào khang nghĩa đen là bã rượu và cám, đó là hai thức ăn dùng để nuôi heo, nhưng đối với người quá nghèo khổ thì họ dùng hai thức nầy ăn để sống. Do đó hai chữ Tào khang là để chỉ lúc nghèo khổ.
Tao khang chi thê hay Tào khang chi thê là người vợ lúc còn nghèo khổ, tức là người vợ tình nghĩa thuở ban đầu còn sống nghèo khổ với nhau.
Câu nói của ông Tống Hoằng “Tào khang chi thê bất khả hạ đường” nghĩa là: Người vợ lúc còn nghèo khổ không thể để ở nhà sau, ý nói không thể bỏ người vợ tình nghĩa thuở ban đầu nghèo khổ để cưới người vợ mới trẻ đẹp lúc giàu sang.
Xem thêm tại điển tích về Tống Hoằng.

Một Số Từ Khác

—Chủ yếu ở đây để tra các từ convert khó hiểu, lỗi convert, không có convert cột hoặc bản tiếng trung để tra hoặc một số từ đặc trưng trong ngôn tình cần giải nghĩa—

[1]Đông qua: Quả bí đao

[2]Phiên gia: Quả cà chua.

[3]Mộc qua: Quả đu đủ.

[4]Nam qua: Quả bí đỏ

[5]Tây qua: Quả dưa hấu.

[6]Ô long: chuyện gây xấu hổ, dở khóc dở cười.
Mình nghĩ là vì nghĩa này mà mới có bộ truyện tên “Ô Long Viện” ah.

[7]Tính phúc: Độ cường hãn trong…quan hệ vợ chồng, chỉ chuyện XXX đấy mà.

[8]Bách hợp: Chỉ kẻ lessbian, tức là đồng tính nữ đó mà. Nam thì gọi là gay a.

[9]Nhân yêu: Người nam chơi nhân vật nữ trong game(võng du)

[10]Yêu nhân: Người nữ chơi nhân vật nam trong game(võng du)

[11]Tiểu tam: Người thứ ba, tức chỉ kẻ phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác.

[12]Tín dụng tạp: Thẻ tín dụng, card.

[13]Ngưu lang: Như đã nói bên trên, đây là trai bao ạ.

[14]Mân côi: Hoa hồng.

[15]Khang nãi hinh: Hoa cẩm chướng.

[16]Các chia thời gian: một ngày có mười hai canh giờ, một canh giờ (2 giờ) có bốn khắc, một khắc (30 phút) có ba chén trà, một chén trà (10 phút) có hai nén hương, một nén hương (5 phút) có năm phút, một phút (60 giây) có 6 đạn chỉ(búng ngón tay), một đạn chỉ (10 giây) có mười sát na. Một sát na chính là một giây.
Tuy nhiên, với cách tính giờ hiện tại thì:
“nhất cá thì thần” = 1 giờ (60′)
“nhất khắc” = 15′

[17]Long Đoàn trà(龙团茶)/Long trà/Long bồi/Bàn Long trà: một loại trà dùng để triều cống. được ép thành hình cầu, trên có hoa văn rồng. Được sản xuất đầu tiên ở Phúc Kiến.

[18]Lưu huỳnh(流萤): đom đóm (bay lượn) | tại một số nơi như Hồng Kông, Đài Loan còn để ám chỉ “gái giang hồ”.

. . .

Đây không phải là bài viết của mình , mình chỉ muốn copy về ủ thôi

Bạn nào muốn theo dõi thì hãy vào LINK chính chủ nhé ❤